Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342320

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2320 lượt.

Đường đang ngồi trên ghế salon cắt một ít đồ. Ôn Viễn nhìn kỹ một chút, cái này giống như mấy cái mà bà Thành vẫn làm trong ngày giỗ. Ôn Hành Chi thì lại ngồi một bên lười biếng, trước mặt là một ly trà, mới vừa pha, hơi nóng còn bốc lên.
Lý Tiểu Đường nhìn thấy Ôn Viễn, cười ngoắc cô lại gần.
Lúc này Ôn Viễn không muốn xuất hiện trước mặt Ôn Hành Chi, nhưng cũng hết cách rồi, không thể làm gì hơn là đi lại ngồi cạnh Lý Tiểu Đường.
“Có lạnh không, tối qua cháu ngủ như thế nào?”
Ôn Viễn liếc nhìn Ôn Hành Chi một cái, thấy anh không nhìn mình, cô nói: “Không lạnh, cháu ngủ ngon lắm.”
“Vậy thì tốt.” Bà quay đầu nhìn Ôn Hành Chi: “Lần này hai cháu đi vội vàng quá, nha đầu này không có áo lạnh, ở chỗ này thì không sao, nếu là đi lên núi, gió lạnh sẽ làm đông người đấy.”
“Dì không phải lo, trên xe có chuẩn bị rồi, sẽ không để cô ấy bị lạnh đâu.”
Ôn Viễn có chút ngạc nhiên nhìn anh: “Muốn đi lên núi sao?”
Ôn Hành Chi ừ một tiếng, nghiêng người qua cầm lấy tay cô: “Hơi lạnh đấy, chờ một chút nữa uống canh nóng là ấm lên thôi.”
Ôn Viễn nhìn anh, trong lòng không khỏi oán thầm, là anh cố ý chứ gì? Anh bình tĩnh như vậy mà cô thì đã trở nên ngượng ngùng. Làm gì có gặp có người nào chiếm tiện nghi của người khác mà vẫn hùng hồn chứ? Có thể như vậy sao.
Ôn Viễn nhếch môi lên, cầm lấy tay anh: “Lần này đi lên núi gặp ai? Anh không nói em sẽ không đi.”
Thể hiện rất rõ ngụ ý trong lời nói của mình.
Ôn tiên sinh còn chưa kịp mở miệng, Lý Tiểu Đường đã cười nói: “Chẳng lẽ cháu lừa gạt nha đầu này tới đây sao?”
Ôn Hành Chi cười nhạt, tuy là đúng như Lý Tiểu Đường nói nhưng ánh mắt lại nhìn Ôn Viễn: “Lá gan cô ấy quá nhỏ, nếu như nói thật chưa chắc cô ấy đã đi.”
Ôn Viễn tức giận không nhịn được nữa, siết chặt tay anh.
“Lần này không có gạt em.” Ôn Hành Chi mỉm cười: “Người này em cũng biết, em thấy qua hình rồi…”
Hình? Cô thấy qua hình?
Ôn Viễn nghĩ tới, có chút không dám tin tưởng nhìn anh: “Là, là…bà?”
Chính là Lý Nhược Thu mẹ ruột Ôn Hành Chi.
Mỗi năm Ôn Hành Chi chỉ về có hai lần, một là ngày giỗ của mẹ, một là ngày lễ mừng năm mới. Nơi này quanh năm chỉ có Lý Tiểu Đường cùng với Từ Mạc Tu, hai người không có con, nên sẽ cảm thấy cô đơn. Nhiều người trong nhà thì không khí trở nên náo nhiệt. Vì vậy đã thành thói quen.
Nhưng mà lần này Ôn Hành Chi về sớm trước mấy ngày. Như những lần trước nhất định anh chỉ về trước ngày giỗ một ngày.
Ôn Viễn lấy lại tinh thần, nhìn Ôn Hành Chi không biết nên nói gì.
Ôn Hành Chi lại cười cười, vuốt vuốt tay của cô: “Chỉ kém có một tháng là bà đã có thể nhìn thấy em. Nhưng cuối cùng vẫn là vô phúc, lần này mang theo em đi, để cho bà gặp em một lần, em thấy sao?”
Anh không tin vào vận mệnh, anh cảm thấy ông trời vẫn có mắt, mẹ ra đi được một tháng, cô lại đến bên cạnh anh. 19 năm qua, may mắn của anh là cô chưa bao giờ đi xa.
Ôn Viễn không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, lại bị câu nói kia làm cho chua xót. Cô có dự cảm, người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp kia cũng giống với Lý Tiểu Đường sẽ tha thứ cho cô.
“Được.” Cô cất giọng nói khàn khàn lên.
Ngọn núi phía đông thị trấn A. Mỗi năm Ôn Hành Chi đều đến đây một lần, bởi vì Lý Nhược Thu được chôn ở một nghĩa trang rộng lớn trên núi.
Mười mấy tuổi Lý Nhược Thu đã rời khỏi thị trấn A, bởi vì khi đó có bộ đội tới trường học của Lý Nhược Thu chiêu mộ nữ binh. Lý Nhược Thu cùng với những bạn nữ trong lớp đăng ký tham gia, thông qua kỳ kiểm tra sức khỏe, một chiếc xe ô tô cũ trực tiếp đưa bà đến thành phố B, làm nữ văn công. Sau đó bởi vì mẹ mắc bệnh nặng, Lý Nhược Thu có trở lại thị trấn A một lần để chăm lo hậu sự cho mẹ rồi bà đưa Lý Tiểu Đường đến thành phố B, hai chị em nương tựa vào nhau mà sống. Lý Tiểu Đường còn thi đậu đại học quân sự ở thành phố B.
Nhưng cuối cùng lại không thể tiếp tục học, bởi vì khi đó thân thể bà cực kỳ yếu, không thể không có người chăm sóc. Hết cách, Lý Nhược Thu đành để em gái ở nhà. Sau đó qua giới thiệu, Lý Nhược Thu gả cho thủ trưởng của bà là Ôn Khác. Sau đó Lý Tiểu Đường cũng gặp được Từ Mạc Tu, bà không muốn tiếp tục ở thành phố B, vì vậy Từ Mạc Tu mua một ngôi nhà ở thị trấn A, đưa bà về ở.
Tính ra, Lý Tiểu Đường ở thị trấn A cũng hai mươi mấy năm rồi. Hàng năm cũng phải lên núi một lần, cho nên đừng xem thường bà đi đứng bất tiện, bà không đi chậm hơn Ôn Viễn một chút nào. Hai người đàn ông vẫn đi trước hai người chừng một mét.
Nhiệt độ trên núi quả nhiên là không cao.
Mặc dù đã hết mưa hai ba ngày, nhưng gió lạnh ở đây vẫn lạnh đến thấu tận xương tủy. Ôn Viễn mặc áo khoác đầy đủ, cô muốn đỡ lấy Lý Tiểu Đường nhưng bị bà gạt ra.
“Tiểu nha đầu, cháu còn như vậy dì sẽ tức giận đấy.” Lý Tiểu Đường cười cười: “Đã nói không được coi dì là người tàn tật mà.”
Ôn Viễn thẹn quá nói: “Cháu sợ dì đi xa nên mệt quá thôi.”
Bời vì con đường này không có xe, cho nên phải đi bộ khoảng 20 phút.
“Không mệt. Con đường này đi cũng 20 năm rồi, còn gì nữa mà mệt mỏi.” Bà khẽ thở dài một hơi: “Khung cảnh này cũng nhìn 20 năm rồi