Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2542 lượt.

gủ trưa, đang ngủ ngon thì bị trưởng phòng Lưu Xuân Hỉ vén chăn lên.
“Tớ thật không nhịn được nữa rồi. Thời tiết tốt như vậy thế mà cậu lại nằm ngủ, nhanh dậy đi, chúng ta đi ăn lẩu.”
Ôn Viễn hừ hừ hai tiếng lại né tránh, cuối cùng vẫn bị dày vò dậy. Cô mặc bộ đồ nhung thật dày, mang giày lót vải bông đi ra một quán ăn nhỏ ngoài trường cùng với Xuân Hỉ và Chu Nghiêu, gọi một lẩu cá uyên ương, ăn đến nỗi người đổ đầy mồ hôi.
Chợt nghe thấy trường phòng Xuân Hỉ thở dài một tiếng, để đũa xuống, làm bộ mặt phiền muộn: “Tớ lại cùng hai cậu ăn lẩu uyên ương gì đây, phải là đàn ông! Phải là đàn ông phải chứ!”
Chu Nghiêu: “Hỉ nhi hận không thể lấy chồng, Ôn Viễn, cậu gọi phục vụ để cho họ mang một bàn con trai lên đây.”
Ôn Viễn nhìn hai bạn tốt một hồi, lấy miếng khoai cho vào miệng, cô chợt nhớ tới một người: “Từ Tiểu Hà đâu? Sao lại không gọi cậu ấy đi cùng?”
Xuân Hỉ nói: “Đã gọi điện thoại rồi, cậu ấy nói ở trong phòng học bài, kêu chúng ta cứ ăn đi.”
Chu Nghiêu xì một tiếng: “Tớ thấy là cậu ấy không muốn bỏ tiền ta mà thôi.” Xuân Hỉ nhìn Ôn Viễn một cái, cô nói: “Đừng nói lòng dạ tớ hẹp hòi, tớ cũng biết gia cảnh cậu ấy khó khăn, nhưng có cần phải như vậy không? Chúng ta đi ăn, cậu ấy cũng nên tới cùng vui vẻ với mọi người một chút, như vậy có phải tốt không. Tớ nói, cùng lắm tiền bữa hôm nay chúng ta trả, nhưng cậu ấy lại có lòng tự ái lớn như vậy, không chừng còn cho là chúng ta xem thường cậu ấy, cậu bảo người này có phải có tâm tư phức tạp không?”
Nghe cô ấy nói một tràng dài châm chọc, phản ứng đầu tiên của Ôn Viễn chính là cười: “Tiểu Nghiêu, cậu với trưởng phòng không lẫn vào đâu được, nói chuyện cũng mang mùi vị cội nguồn.” Bị trừng mắt một cái, Ôn Viễn liền trở lại nghiêm túc: “Được rồi, tính tình của cậu ấy vốn là như thế, cậu ấy lại đi làm thêm quả thật không dễ dàng gì, khổ cực kiếm tiền tất nhiên sẽ không thể phung phí.”
Chu Nghiêu xem thường: “Không phải cậu cũng đi làm thêm sao? Cũng chưa từng thấy cậu như vậy.”
Ôn Viễn cứng họng, nét mặt trưởng phòng Lưu Xuân Hỉ cũng trở nên cổ quái.
“Sao, thế nào? Tớ nói sai cái gì?”
Lưu Xuân Hỉ liếc mắt nhìn mọi người một cách thần bí: “Nói đến Ôn Viễn tớ bỗng nhiên nhớ đến một chuyện, không biết các cậu có biết hay không?”
“Tớ?” Ôn Viễn mờ mịt chỉ chỉ vào mũi mình.
“Tớ cũng chỉ nghe nói thôi, đúng hay không, chỉ có trong lòng cậu là hiểu nhất.”
“Ai nha cậu mau nói đi, sốt ruột chết đi được.” Chu Nghiêu vội la lên.
“Được rồi.” Lưu Xuân Hỉ nhìn chằm chằm vào nửa dĩa thịt bò còn lại trên bàn ăn: “Tớ nghe mấy người phòng kế bên nói chuyện về Ôn Viễn, nói thường xuyên nhìn thấy một chiếc xe chờ Ôn Viễn ở bên ngoài trường. Mặc dù không phải là xe sang trọng gì, nhưng nếu như không có bảy tám mươi vạn thì đừng hòng mua được, có lúc lại là một chiếc xe khác, bọn họ nói đã nhìn thấy nhiều lần rồi.”
“Là ai vậy? Thật sự là hết sức vô lý.” Chu Nghiêu nói đầy căm phẫn.
“Không phải cùng ngành với chúng ta.” Xuân Hỉ cẩn thận quan sát sắc mặt của Ôn Viễn, thấy cô không có tức giận mới tiếp tục hỏi: “Ôn Viễn, mấy người đó nói không có sai chứ?”
Lúc này Ôn Viễn đã hoàn toàn hiểu được vấn đề. Không ngờ mỗi lần anh tới đón cũng trở thành đề tài để người ta bàn tán, thật là càng ngày càng loạn lạc.
“Các cậu tin sao?”
Cô nhìn hai người một cái, Xuân Hỉ cùng với Chu Nghiêu nhìn nhau, đồng loạt lắc đầu.
Mặt Ôn Viễn khẽ vui lên: “Thật ra thì bọn họ nói cũng đúng.”
“Hả?”
Xuân Hỉ hét lên một tiếng, Ôn Viễn không nhịn được bật cười: “Cậu quên, ở thành phố T này tớ có người thân à?”
Hai người chợt hiểu ra, Chu Nghiêu cười gian trá kéo kéo tay Ôn Viễn: “Aizz, thật không ngờ nha, người thân của cậu lại là người có tiền như vậy.”
Ôn Viễn nhìn lên trời: “Không phải là quá thân, cũng không phải là họ hàng gần.”
“Có xa không?”
Có xa không?
Ôn Viễn suy nghĩ một chút: “Từ trường mình đến chỗ người ấy cũng khoảng mười phút thôi.”
Chu Nghiêu & Xuân Hỉ: “……”
Sau khi ăn xong, nhiệt huyết của Xuân Hỉ cùng với Chu Nghiêu sôi trào, đều bám lấy Ôn Viễn hỏi thăm “Người họ hàng của cô”, Ôn Viễn câu được câu không đối phó hai người con gái cô đơn này……….
Trả xong tiền, trên đường trở về trường, tuyết càng rơi càng lớn. Đèn đường hai bên được thắp sáng chiếu vào ngôi trường thành màu cam, có một loại cảm giác ấm áp khác thường. Trong sân trường đang có người chơi ném tuyết, Xuân Hỉ hào hứng tham gia vào đó, Ôn Viễn không muốn bị trúng đạn oan nên đứng qua một bên mà nhìn, cho đến khi điện thoại trong túi kêu lên.
Sau khi nhìn một chút, cô bỗng nhếch miệng cười.
“Alo.”
Âm thanh rất kích động làm cho người bên kia cũng cảm nhận được, anh để ly nước trong tay xuống, nghiêm túc nói chuyện với cô: “Em đang ở chỗ nào, sao ồn ào vậy.”
“Đang ở dưới sân trường, thành phố T đang có tuyết, chỗ anh có không?”
Mấy ngày trước Ôn Hành Chi lại đi tới London. Ôn Viễn đã có thói quen với chuyện này, mỗi năm đều có khoảng một phần tư thời gian hoặc nhiều hơn anh đều ở Anh, mỗi lần trở về anh đều mang cho cô một ít qu