Tác giả: Không Hữu Cố Sự
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341410
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1410 lượt.
ớ với Lâm Diệu còn có thể thành một cặp được, trên đời này còn có chuyện gì không thể xảy ra chứ?
- Tớ còn nhớ hồi đó Khang Lợi cũng là một người rất có cá tính, dám tỏ tình với Trương Hằng trước mặt cả lớp, lúc ấy Trương Hằng nói thế nào: “Em không thích anh điểm nào anh sẽ sửa điểm đó!”. Năm ngoái lúc đi họp lớp, hai người họ còn thù hận nhau lắm mà, sao giờ đã lại thế này rồi?
Mạc Lãnh thật chẳng có đầu óc tưởng tượng gì cả. Tôi thật chỉ mong mở cái đầu cô ấy ra để xem xem bên trong chứa não hay là bã đậu nữa.
- Cậu thì biết cái gì? Cậu chỉ biết mỗi cái ăn no là không đói thôi! - Tôi trừng mắt nhìn Mạc Lãnh. - Con mắt nào của cậu nhìn thấy bọn họ thù hận nhau hồi họp lớp năm ngoái? Cậu quên rồi à, cuối cùng chẳng phải Trương Hằng vẫn đưa Khang Lợi về đấy sao?
Tôi uống một ngụm nước, đang chuẩn bị nói tiếp thì tên giàu xổi chạy đến chỗ chúng tôi.
Tại sao lại gọi cậu ta là “giàu xổi”? Thế giới này là như thế này, nếu như bạn là tổng giám đốc gì đó, bạn mở công ty. Cho dù bạn mở công ty gì, cho dù bạn có thể kiếm ra tiền hay không, cho dù nhân viên dưới trướng bạn có bao nhiêu người, bạn vẫn là tổng giám đốc, cái mũ hào quang trên đầu bạn vẫn là người có tiền. Còn nếu như bạn chỉ buôn bán hay làm thuê, cho dù bạn có kiếm bao nhiêu tiền, vòng hào quang trên đầu bạn cũng vẫn chỉ là giàu xổi thôi. Nghe nói Lưu Hi Hoa cùng bố cậu ta làm chủ thầu xây dựng, vì có khá nhiều mối quen biết nên cũng nhận được không ít công trình, chủ đề nói chuyện toàn là khu đất xây dựng với vật liệu xây dựng, chẳng phù hợp với đề tài trong giới quý tộc, vì vậy bọn họ chỉ có thể xếp vào hộ “giàu xổi”.
- Sao không ra hát? Tớ nhớ Mạc Lãnh trước đây hát hay lắm mà! - Lưu Hi Hoa
Đồ giàu xổi chết tiệt, chỉ nhớ mỗi người đẹp hát hay thôi, không nhớ rằng bà mày đây hát từng đoạt giải đấy à?
- Mạc Lãnh bây giờ chỉ hát cho người đàn ông của cậu ấy nghe thôi! - Tôi đáp lại, để xem hắn còn dám khoa trương nữa không.
- Thế thì chồng cậu thật có phúc! Lưu Hi Hoa lại nhìn sang tôi, hỏi - Còn cậu thì sao?
Tôi chỉ hận không cắn được vào lưỡi của mình, chuyện gì không nhắc lại đi nhắc đến chuyện đàn ông.
- Tớ toàn ở nhà luyện hát, hát không được hay nên không được ra ngoài gặp gỡ ai cả!
- Ha ha, cậu vẫn cá tính như vậy! - Lưu Hi Hoa cười nhạt.
Thật ra dáng vẻ của Lưu Hi Hoa chẳng giống hộ giàu xổi chút nào, cậu ta trông rất thư sinh, hồi ấy cũng là một trong mười hotboy của lớp tôi, nếu như cậu ta không mở miệng ra là ống thoát nước với chả ximăng này nọ thì hoàn toàn có thể đặt vào vị trí “có tiền”.
- Cậu xem bạn gái của cậu sao mà kỳ quặc, suốt cả tối chẳng nói tiếng nào, hai người trông cũng chẳng mấy thân mật, có phải không tình cảm lắm không? - Tôi tò mò hỏi.
- Bị cậu nhìn ra rồi à? Cô ấy chẳng qua là chỉ là nhân viên của tớ, để đối phó buổi họp lớp này nên tớ đành phải dẫn cô ấy đi, tính tiền làm thêm giờ cho cô ấy! - Cậu ta thì thầm.
- Cái gì? Cậu giỏi thật đấy! Cậu là chủ thầu mà có nhân viên nữ xinh đẹp thế này cơ à? Hơn nữa, ban nãy tớ phải uống tận sáu cốc, giờ tính sau, tính sao hả? - Tôi đập bàn đứng dậy - Mỗi cốc một trăm tệ!
- Lâm Sảng, cậu không thấy xấu hổ à, tớ còn ngượng thay cho cậu đấy! Cậu không được gặp ai cũng đòi tiền như thế được - Mạc Lãnh giật giật gấu áo tôi, vẻ mặt lo lắng.
- Ha ha, tớ chỉ đùa với cậu ta tôi, cậu tưởng thật à? - Tôi gãi gãi đầu, ngại ngùng ngồi xuống.
À, phải rồi, Lâm Sảng, có phải cậu đổi số điện thoại rồi không, nếu như không phải cậu và Mạc Lãnh thân nhau thì tớ chẳng biết tìm cậu kiểu gì nữa! - Lưu Hi Hoa lấy điện thoại ra. - Số của cậu là bao nhiêu, để tớ ghi lại!
Tôi cầm lấy điện thoại của cậu ta, nhập số của mình vào.
- Tôi không đổi số, có thời gian rỗi thì đến uống nước nhé! Lúc Mạc Lãnh cưới tôi đang ở vùng khác, không về kịp, thật ngại quá! - Lưu Hi Hoa cười ái ngại.
- Không sao đâu, không phải ai cũng có thời gian mà! - Mạc Lãnh lúc nào cũng rất tâm lý, về điểm này, hai đứa tôi hoàn toàn trái ngược nhau.
- Người không đến cũng không sao, cứ tặng quà là được rồi! - Tôi đúng là hết thuốc chữa, cứ mở miệng ra là tiền.
Cả hai người kia bật cười.
- Lưu Hi Hoa, không phải tớ nói cậu, nhưng hôm nay cậu làm vậy là không đúng đâu. Cậu nhìn mọi người đi, mặt ai cũng biến sắc, cậu thật chẳng biết cái gì sất! Khoe thì khoe, nhưng cậu có cần phải làm quá lên như vậy không?
- Sao cậu lại nghĩ như vậy, tớ thật sự không có ý đó, chẳng qua chỉ là một bữa ăn thôi mà, có đáng bao nhiêu đâu? - Lưu Hi Hoa thật ngây thơ, hoàn toàn không nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
- Thế còn quán rượu này? - Tôi vẫn không chịu buông tha. Nếu đổi lại là Lâm Diệu nhà tôi, tôi cũng không thể để anh ấy bỏ ra ngần đó tiền được.
- Quán rượu này là của tớ với một người bạn cùng mở, bởi vì thường ngày tớ không có thời gian rảnh ghé đến nên hôm nay muốn bù đắp cho người ta chút ít, thế nên đã bao trọn gói, nhân tiện để mọi người vui vẻ một bữa! - Lưu Hi Hoa ngại ngùng nói.
Lúc này tôi mới ngây người ra, tốt nghiệp đã ngần ấy năm rồi, ai