The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng

Tác giả: Không Hữu Cố Sự

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1414 lượt.

ng định vào phòng sếp hỏi thì đột nhiên thấy Lâm Diệu đến. Khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Diệu, tôi xúc động đến mức gần như muốn lao đến ôm chầm lấy anh mà khóc nức nở, giống như những phân cảnh trong các tác phẩm của Quỳnh Dao. Chỉ có điều tôi vẫn phải cố kìm ném.
Lâm Diệu mỉm cười chào hỏi các đồng nghiệp. Lúc đi đến cạnh tôi, anh dừng lại, lạnh lùng nhìn tôi.
Tôi thầm thở dài, đúng là đồ trẻ con, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh, cũng im lặng không nói gì.
Chúng tôi bắt đầu xuất chiêu: địch chuyển động, tôi chuyên động; địch bất động, tôi bất động theo. Xem ra giờ tôi vẫn đang chiếm thế thượng phong vì anh đang đứng ở cạnh chỗ tôi. Chỉ có điều mắt tôi có hơi cay cay.
- Lâm Diệu, Lâm Sảng, hai người mới sáng ra đừng có mà liếc mắt đưa tình như thế có được không hả? - Một đồng nghiệp nào đó lên tiếng.
- Đúng đấy! - Một người khác đồng tình.
Chết mất, các người nhìn kiểu gì vậy? Thế này mà là liếc mắt đưa tình à, hai con ngươi của tôi sắp lòi ra đến nơi rồi, chẳng nhẽ các người không thấy chúng tôi đang đánh nhau bẳng ánh mắt sao?
- Nhìn bộ dạng như là cãi nhau rồi! - Một đồng nghiệp khác thì thầm.
- Cũng có hơi giống! - Người bên cạnh phụ hoạ.
Trời, cuối cùng cũng có người nhìn ra, đáp án chính xác, cho cô mười điểm. Các người mau qua đây mà khiêng bức tượng Lâm Diệu đi cho tôi nhờ, tôi đang muốn khóc mà không được đây.
- Em tắt máy à? - Lâm Diệu còn dám nói thế à, tôi tức muốn ói máu.
- Tiết kiệm pin! - Dù sao người ta cũng mở miệng rồi, tôi đâu thể giả câm được nữa.
- Em nghèo lắm à?
- Hai người rảnh thế à? - Sếp không biết đến từ lúc nào, đang đứng phía sau chúng tôi, lớn tiếng quát, sau đó thì thầm - Đang giờ làm việc, phải chú ý một chút chứ! Lâm Diệu, về chỗ cậu ngồi đi, hai người muốn yêu đương thì để sau giờ làm việc đi!
Lâm Diệu lạnh lùng nhìn tôi rồi đi về bàn.
- Không phải cãi nhau thật đấy chứ? - Hóa ra sếp không ngốc, liếc qua là biết ngay. Xem ra sếp thật lòng đến giải vây cho tôi.
- Tự nhiên lên cơn chứ! Chuyện quái quỷ gì thế này? Có thằng đàn ông nào lại nhỏ mọn như anh ta không, cháu hết chịu nổi rồi! - Tôi bực bội nói.
- Cô cũng một vừa hai phải thôi, khó khăn lắm mới tìm được một người đàn ông, đừng có để nó chạy mất đấy! - Sếp nghiêm túc nói.
Tôi còn chưa hết tức thì sếp lại bồi cho câu này. Sếp ơi là sếp, tôi biết là sếp muốn tốt cho tôi, nhưng mà sếp nói gì cũng phải suy nghĩ cho kỹ chứ? Cái gì mà “khó khăn lắm mới tìm được một người đàn ông”? Không có Lâm Diệu chẳng nhẽ tôi chết già hay sao?
Lúc gần hết giờ làm, quản lý sản xuất hùng hổ xông vào, ngoác miệng ra mắng tôi:
- Lâm Sảng, cô uống nhầm thuốc rồi hả? Cô xem tháng nào có 32 ngày không mà dám bảo tôi giao hàng ngày 32. Còn cả cái này nữa, hôm nay là ngày bao nhiêu, hôm nay là 25 rồi, thế mà cô bảo tôi giao hàng ngày 23, cô điên à?
Quản lý sản xuất tím mặt vì tức, ném thẳng tờ đơn hàng lên bàn tôi. Nhìn bộ dạng ông ta tôi chỉ thấy buồn cười. Tôi cầm đơn hàng lên xem, sửa lại ngày giao hàng rồi đưa lại cho ông ta, hỏi:
- Hôm nay ông đã giao hàng chưa?
- Cô điên à - Ông ta trừng mắt quát tôi rồi giật phắt tờ đơn hàng, bực bội bỏ đi.
Tôi nghe thấy Lâm Diệu đang khúc khích cười. Càng lúc tôi càng khâm phục đôi tai của mình, ở xa thế này mà cũng nghe thấy anh ấy cười, hơn nữa tiếng cười ấy còn cho thấy anh ấy đã hết giận tôi rồi? Lâm Diệu cả ngày chẳng nói với tôi câu nào. Tôi giống như một con gà chọi bại trận, ủ rũ suốt cả ngày.
Hết giờ, Lâm Diệu đi qua chỗ tôi, tôi vẫy tay định gọi anh lại nhưng anh đã lướt qua rồi. Tôi bĩu môi ném theo một cái nhìn khinh bỉ.
Xe của Lâm Diệu đỗ ở bên ngoài cổng công ty, dù gì cũng phải có một người xuống nước trước. Dù gì tôi cũng là người sai trước, lần này tôi đành xuống nước vậy. Không cần biết là Lâm Diệu có đúng là đang chờ tôi hay không, tôi vẫn mở cửa xe, ngồi vào bên trong. Lâm Diệu lạnh lùng nhìn tôi, tôi căng thẳng tới mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Lúc này chỉ cần Lâm Diệu nói một câu: “Xuống xe!” cũng khiến cho tôi không thể tiếp cận anh được.
Đôi lông mày vốn nhíu chặt lại của anh từ từ giãn ra, anh thở dài rồi lái xe đi. Tôi thở phào, cuối cùng mưa gió cũng qua đi.
Lâm Diệu lái xe một mạch về nhà anh. Vào nhà, anh bật máy tính lên, vỗ vỗ vào ghế bên cạnh anh, ra ý bảo tôi ngồi xuống bên cạnh. Tôi hớn hở ngồi xuống cạnh anh.
- Giờ có phải em nên giải thích một chút về quan hệ giữa em với người đàn ông đó không? - Lâm Diệu lạnh lùng hỏi.
- Là bạn học của em! - Tôi thật thà khai báo.
- Anh không thể gặp hay là không muốn để anh gặp?
- Hầy, cưng à, em sợ cậu ta nhìn thấy sẽ đem lòng yêu anh mất! - Tôi hài hước nói.
- Nói thật đi!
- Cậu ta muốn giới thiệu em họ cậu ta cho anh họ em!
- Anh không hỏi cái này, tại sao em lại dối anh? Em đi ăn với bạn học tại sao không nói thật? - Lâm Diệu tức thật rồi, giọng anh trầm hẳn xuống.
Tôi biết nói sao đây? Nếu tôi nói sợ anh sẽ không vui, chắc chắn anh sẽ giết tôi mất.
- Anh đã nhìn rõ bạn em chưa? - Tôi không đáp mà quay sang hỏi ngượ