Tác giả: Không Hữu Cố Sự
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1421 lượt.
cho em họ mà nhớ đến anh họ tôi à? Tôi có nghĩ thế nào cũng chẳng thể ngờ cậu ta tìm tôi hóa ra là để giới thiệu anh họ tôi cho em họ cậu ta.
- Lâm Sảng, tính cách cậu rất tốt. Hồi ấy trong đám con gái ở trường, tớ ngưỡng mộ cậu nhất, cậu không chỉ lạc quan mà còn luôn khiến cho những người ở bên cạnh cậu thấy vui vẻ. Hồi ấy tớ rất muốn làm bạn với cậu. Về sau nghe nói cậu không ưa gì tớ, nói tớ suốt ngày bày đặt ra vẻ lạnh lùng, thực ra cậu hiểu nhầm tớ rồi, tôi thật sự không biết cách ăn nói! - Cậu ta nhấp một ngụm nước. - Em họ tớ cũng không biết ăn nói, lại làm công việc văn phòng nên ngoài đồng nghiệp ra chẳng quen biết nhiều. Tớ nghĩ nếu như nó thường xuyên đi với cậu, chắc sẽ được ảnh hưởng ít nhiều. Cậu nhìn tớ hiện giờ mà xem, bởi vì công việc thường xuyên phải tiếp xúc với người khác, giờ cậu có còn thấy tớ lạnh nữa không?
- Thế sao? - Giọng nói của Lâm Diệu thay đổi hẳn, không chỉ trầm mà còn lạnh tanh vô tình. - Vậy em ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ đi!
Tôi ngoảnh đầu lại, mặt biến sắc: Lâm Diệu, anh ấy... anh ấy đang đỗ xe ở bên ngoài.
- Xin lỗi cậu nhé, tôi phải đi trước đây, liên hệ sau nhé! - Tôi chào Lưu Hi Hoa một câu rồi vội vàng cầm túi xách chạy ra ngoài.
Lúc tôi chạy đến cửa thì xem của Lâm Diệu đã phóng đi mất rồi. Tôi đứng bên đường, bắt mãi mà không được taxi, chỉ biết trơ mắt nhìn xe của Lâm Diệu đang ngày một xa dần.
Gọi điện thoại cho anh thì tắt máy.
Lưu Hi Hoa đuổi theo, hỏi tôi:
- Có chuyện gì vậy?
Tôi không đáp lời anh ta, chỉ biết chỉ về hướng xe của Lâm Diệu mà nói:
- Đuổi... đuổi theo!
Lưu Hi Hoa mở cửa xe cho tôi rồi khởi động xe, hỏi:
- Đuổi theo hướng nào?
Đuổi theo hướng nào? Tôi làm sao biết được phải đuổi theo hướng nào? Tôi làm sao biết anh ấy đang ở đâu?
- Đưa tôi về nhà đi?
- Có chuyện gì xảy ra thế?
- Bạn trai tôi hình như hiểu nhầm hai chúng ta!
- Thế có cần tôi gọi điện giải thích cho anh ta không? - Lưu Hi Hoa còn căng thẳng hơn cả tôi nữa.
- Điện thoại tắt máy rồi, không sao đâu! - Tôi an ủi.
Về đến nhà, tôi nhắn cho Lâm Diệu ba tin nhắn liền.
Tin thứ nhất: “Mở máy lên thì nhớ gọi cho em.” Mười phút sau không thấy hồi âm, tôi lại nhắn tiếp: “Mở máy lên nhớ nhắn tin cho em.” Lại mười phút mà không thấy hồi âm, tôi nhắn tiếp tin thứ ba: “Rốt cuộc anh có bật máy lên không hả?” Đợi cả nửa tiếng đồng hồ vẫn không thấy hồi âm, tôi đành gọi đi, vẫn tắt máy.
Lâm Diệu, anh giỏi lắm, thích tắt máy phải không? Được, đã vậy thì chúng ta cùng tắt máy, đi ngủ!
Nhưng lúc này rồi tôi ngủ sao nổi? Cứ cách mấy phút tôi lại mở máy, gọi thử xem Lâm Diệu đã bật máy chưa nhưng không gọi được. Tôi bực mình lại tắt máy đi. Cứ như vậy cứ hết mở máy lại tắt máy, cả đêm vật vã, cuối cùng Lâm Diệu cũng chịu mở máy.
- Lâm Diệu, Lâm Diệu! - Tôi hào hứng gọi.
Điện thoại bên kia cúp máy luôn. Tôi gọi lại nhưng Lâm Diệu lại bình thản cúp máy.
Mẹ kiếp, giờ thì tôi nổi điên thật rồi. Tôi nghĩ, cho dù lúc ấy tôi không nói thật đi chăng nữa, vì chuyện này mà tôi đã vật vã từ ban ngày đến tận đêm khuya, chỉ để xin lỗi anh. Vậy mà anh thì một mực không nhận điện thoại, dám chơi tôi à? Đã thế tôi mặc kệ, anh tưởng anh là con riêng thì có quyền kênh kiệu à?
Lần cuối cùng tôi tắt máy rồi không bật máy lên nữa, ngủ một mạch đến tận sáng.
Lúc đến công ty, tôi nhìn qua chỗ Lâm Diệu theo thói quen, chưa thấy đến. Xem ra anh chàng này cũng ghen tuông ác phết đấy! Tôi thấp thỏm chờ đợi đến mười giờ sáng, cuối cùng cũng không nhịn được nữa liền lẻn vào văn phòng sếp.
- Sếp ơi, Lâm Diệu xin nghỉ phép ạ - Tôi hỏi.
- Xin nghỉ mà tại sao cô không biết? - Sếp cười đầy ẩn ý.
- Chú thấy cháu có cần biết không ạ? - Tôi bực bội nói.
- Hai người dạo này thân thiết nhau như vậy, đúng là tôi nghĩ cô phải biết cơ đấy! Tôi nghĩ hai người trừ lúc ngủ ra thì về cơ bản lúc nào chả ở cạnh nhau. Thế nào? Lại cãi nhau à?
- Không, không có ạ! Chú tưởng anh ta cãi lại được cháu à? Nực cười! Sếp ơi, thực ra sếp không cần nói thẳng ra như vậy đâu!
Ngay cả sếp cũng nhận ra quan hệ của tôi và Lâm Diệu, như vậy có nghĩa là cả văn phòng này đều biết chuyện. Nếu như tôi và Lâm Diệu vì chuyện này mà tan vỡ, chắc chắn sẽ bị bọn họ cười thối mũi. Tôi liếc mắt quan sát đám đông, lén lút như kẻ trộm.
Ánh mắt vô tình chạm vào ánh mắt Dương Lệ Lệ, tôi gượng cười với cô ta, nhưng cô ta chẳng buồn đáp lại, chỉ cúi đầu xuống làm việc tiếp.
Nếu tôi và Lâm Diệu cứ thế này mà chia tay, tôi nghĩ người cười vui nhất chính là cô ta, chỉ có điều, tại sao tôi phải cho cô cười chứ?
Tôi không nhịn được lại gọi đến số của Lâm Diệu, máy vẫn tắt, sau đó tôi lại sợ nhỡ nhìn thấy số của tôi anh ấy lại tắt máy thì sao? Cố nhịn, tôi phải nhẫn nhịn! Tôi không tin là Lâm Diệu lại bực đến thế
Một ngày cứ thế trôi qua, lúc hết giờ tôi còn tưởng sẽ nhìn thấy xe của Lâm Diệu đỗ ở ngoài cổng công ty, chỉ có điều tôi lại thất vọng thêm lần nữa.
Ngày hôm sau, Lâm Diệu vẫn không đến công ty, tôi vỗ trán, hình như hôm qua tôi quên hỏi Lâm Diệu xin nghỉ mấy ngày. Đa