Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng

Tác giả: Không Hữu Cố Sự

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341423

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1423 lượt.

cũng thành yêu tinh hết cả, muốn phát tài là phát tài được, chỉ có tôi, làm đủ mọi cách mà không phát tài được.
Về nhà nhất định phải thuyết phục bố đổi vị trí mộ phần của tổ tiên
Sau buổi họp lớp hôm ấy, mấy ngày liền mặt mày Lâm Diệu cứ như đưa đám, thỉnh thoảng nhìn tôi định nói cái gì đó nhưng lại thôi. Lúc tôi tưởng anh định mở miệng nói chuyện thì chỉ thấy anh thở dài, sau đó ôm tôi vào lòng.
Điều này càng khiến tôi nhận thức rõ ràng hơn, ở bên người có tiền thật chẳng phải chuyện thoải mái gì. Chỉ có điều Lâm Sảng này đã dính vào anh rồi, sẽ không dễ dàng buông tay như vậy đâu. Chuyện anh là con riêng trước sau gì cũng phải nói với tôi, tôi không thoải mái, chắc anh cũng chẳng dễ chịu hơn. Không sao, có là bão lớn hơn nữa em cũng sẽ ở bên anh, tôi thầm thề trong lòng.
Chẳng bao lâu sau, tôi nhận được điện thoại của Lưu Hi Hoa, cậu ta nói muốn hàn huyên với tôi, nói rằng trước đây quan hệ giữa chúng tôi thật chẳng ra làm sao, ra trường rồi càng thêm xa cách, có rất nhiều chuyện cậu ra chưa kịp nói với tôi, ngay cả số điện thoại tôi cũng đổi rồi.
Tôi thấy hơi băn khoăn, đã nói rằng quan hệ giữa chúng tôi chẳng ra làm sao, thế thì lấy đâu ra lắm chuyện để mà nói. Tôi đồng ý và hẹn ngày mai, đúng vào cuối tuần, bảo cậu ta mời tôi bữa cơn, nhân tiện kể cho tôi nghe “lịch sử phát tài” của nhà cậu ta để tôi học hỏi kinh nghiệm. Lưu Hi Hoa vui vẻ nhận lời.
Lúc đến nhà hàng, Lưu Hi Hoa vẫn chưa đến, tôi chọn một cái bàn gần cửa sổ ngồi đợi cậu ta. Nhân viên phục vụ đi đến bảo tôi gọi món nhưng tôi nói vẫn đang chờ bạn, chưa dám gọi. Tôi sợ đến lúc cậu ta cho tôi leo cây thì ai sẽ trả tiền đây? Một lúc sau Lưu Hi Hoa đến, tôi vẫy tay gọi cậu ta, Lưu Hi Hoa vừa gọi nhân viên phục vụ đến vừa luôn miệng xin lỗi, nói rằng tắc đường nên đến muộn. Tôi bảo không sao, cũng chưa chờ lâu lắm, chỉ uống hết có hai cốc nước và đi vệ sinh một lần mà thôi.
- Nói đi, tìm tôi có chuyện gì, tôi nghĩ chắc không đơn giản chỉ là ôn lại chuyện xưa đâu nhỉ? - Tôi nhấp một ngụm nước.
Lưu Hi Hoa cười cười, bảo tôi gọi món trước rồi vừa ăn vừa nói. Tôi liền gọi vài món đắt nhất rồi hỏi cậu ta:
- Cậu uống rượu gì?
- Không uống đâu, tôi làm sao uống lại cậu!
Tôi cũng không nói gì thêm, thầm suy đoán chuyện cậu ta sắp nói. Thổ lộ tình cảm? Không đời nào, bao nhiêu năm rồi, nếu yêu đã bày tỏ từ lâu rồi, cậu ta cũng chẳng phải loại thanh niên ngây thơ chỉ biết yêu thầm. Mượn tiền ư? Càng không thể, cậu ta giàu có như vậy, làm gì đếm lượt một kẻ nghèo kiết xác như tôi cho cậu ta mượn tiền.
- Thực ra chỉ đơn giản là ôn lại chuyện cũ thôi, tớ vẫn định hẹn cả Mạc Lãnh ra đây nhưng cô ấy đã có chồng rồi, e không tiện! - Lưu Hi Hoa cười hi hi.
- Có gì mà không tiện chứ?
- Hôm họp lớp không thấy chồng Mạc Lãnh đến, có phải tình cảm giữa họ có vấn đề không?
- Đã bảo là đi công tác rồi còn gì?
- Ờ!
- Này, Lưu Hi Hoa, rốt cuộc cậu tìm tớ có chuyện gì? Không phải là để nói chuyện về chồng của Mạc Lãnh đấy chứ?
- Đương nhiên là không phải! Tớ chỉ tiện miệng nhắc đến thế thôi! - Lưu Hi Hoa có vẻ căng thẳng thấy rõ:
- Thực ra, thực ra...
Lưu Hi hoa cứ “thực ra” cả buổi mà không nói được.
- Thực ra... - Đột nhiên, mắt Lưu Hi Hoa loé lên, giống như vừa mới phát hiện ra một điều gì đó. - Cậu có một người anh họ phải không? Tớ từng gặp một lần, lần ấy anh họ cậu mang đồ tới trường cho cậu, lúc ấy đám con gái đều đờ ra nhìn như kiểu nhìn thấy minh tinh ấy, giờ anh ấy có bạn gái chưa?
Tôi ngây người, cậu ta ậm ừ cả buổi không nói ra được hóa ra là vì chuyện này. Cái tên giàu xổi này không hứng thú với tôi mà là anh họ tôi sao? Bàn tay đang gắp thức ăn của tôi khựng lại giữa không trung, tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, hồi lâu không nói nên lời.






Chỉ có điều chuyện này cũng khó trách cậu ta được, ai bảo anh họ tôi đẹp trai quá cơ. Nói theo lời của Mạc Lãnh thì anh họ tôi là sự tổng hòa giữa Giang Hoa và Trương Trí Lâm [Diễn viên nổi tiếng Trung Quốc'>. Lúc trước đài truyền hình Đông Nam tuyển gương mặt mới, tôi đã cổ vũ anh họ tôi đi, nhưng anh họ tôi lại hỏi tôi thế này: “Lên đó anh biểu diễn cái gì?”. Anh họ tôi hát không hay, chân tay cứng đờ, nhảy múa cũng chẳng giỏi, chỉ có điều chẳng có gì làm khó được Lâm Sảng này. Tôi bảo anh họ: “Anh biểu diễn chơi mạt chược, đến lúc đó cả em và bố mẹ em lên nữa là đủ một bàn! Để cho họ mở rộng tầm mắt!”. Sau đó tôi bị bố mắng cho một trận.
Tôi đặt đũa xuống, nhìn cậu ta bằng ánh mắt thương cảm, một thằng đàn ông đẹp như vậy mà... hài...
- Cậu... không nghĩ là tớ bị cái đó đấy chứ! - Nhìn thấy tôi ngồi ngây ra, Lưu Hi Hoa lập tức lên tiếng giải thích. - Không phải như cậu nghĩ đâu. Thực ra tớ có một cô em họ, tính tình hướng nội, cô tớ suốt ngày lo nó không tìm được bạn trai, bảo tớ quen biết nhiều nên giới thiệu cho nó một người. Tớ nghĩ tới nghĩ hui, cảm thấy con người cậu không tồi, chắc anh họ cậu cũng vậy!
Bạn nói xem, đầu óc cậu ta có phải có vấn đề không? Giới thiệu đối tượng