Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.
Giang Thiệu khốn kiếp nhất. Diệp Tích Thượng chạy với tốc độ nhanh nhất tới thành phố B đến bên cạnh cô, đem cô trở lại. Khi đó Giang Thiệu so với bây giờ càng ương ngạnh hơn, loại cuồng vọng bất quá cũng chỉ là dựa vào tình cảm Diệp Tiểu An đối với cậu ta.
Chỉ tiếc Giang Thiệu không nghĩ tới tình yêu ở trong lòng Diệp Tiểu An còn quan trọng hơn mọi thứ, cô rời đi gần ba năm, mỗi một lần Diệp Tích Thượng nhìn thấy Giang Thiệu cũng có thể cảm giác được biến hóa của anh, biến hóa rõ ràng mà kiên định.
Cậu ta học xong chờ đợi, học xong nhẫn nại, không hề lần nữa, hiểu được cái gì đáng giá, cái gì là không đáng giá. Cậu ta đối với thứ mình muốn lấy được vẫn có cố gắng ham muốn mãnh liệt, cũng như trong lòng cậu ta muốn Diệp Tiểu An chưa từng thay đổi, nhưng Diệp Tích Thượng thấy cuồng vọng trong mắt cậu ta đã hóa thành quý trọng.
Mà trong mắt Cảnh Thiên, Diệp Tích Thượng lại chỉ cảm thấy đó là tham lam, loại tham lam này để cho anh ghét cực độ, thậm chí căm ghét.
Cảnh Thiên bị ánh mắt không che dấu chút nào của anh làm kinh sợ, lui nửa bước, miễn cưỡng bứt lên khóe môi. "Tiểu Thượng, con biết mẹ ở chỗ này?"
Đó là thứ cô chưa bao giờ có từ trên người Tuyên Dung, cô không chiếm được, Diệp Tích Thượng lại kinh thường. Cố Hoài Nam cảm thấy buồn cười, càng cảm thấy đau lòng.
Diệp Tích Thượng hé mắt, cảm xúc nội tâm bị anh đè nén chế trụ. "Em đia ra ngoài chờ anh trước đi."
Nếu theo tính tình Cố Hoài Nam thì sẽ quả quyết không rời đi, nhưng cô không muốn ở trước mặt Cảnh Thiên chọc giận anh, càng muốn cho hai người bọn họ nhiều thời gian hơn. Cố Hoài Nam hít sâu một hơi, nhìn Cảnh Thiên một cái, xoay người đi ra ghế lô.
Cố Hoài Nam chân trước mới đi ra, trong không khí chợt bị đông lại như eo hẹp. Diệp Tích cũng không để cho loại không khí này kéo dài quá lâu, mở miệng trước: "Tôi nhớ không lầm, đây là lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm qua bà trở lại thành phố S? Cảm giác như thế nào?"
Cảnh Thiên cứng họng, thoáng cái đã bị hỏi không nói ra lời. Diệp Tích Thượng cười lạnh. "Nam Nam không hiểu, hi vọng bà đừng hiểu lầm, cô ấy chỉ là mềm lòng như Tiểu An không biết nhìn người khóc thôi, nhưng chiêu này không có hiệu quả đối với tôi đâu."
"Có phải ở trong lòng con, mẹ không thể tha thứ?" Cảnh Thiên chậm rãi ngồi xuống, trong chén đồ còn có hơi ấm, đáng tiếc ấm áp không tới lòng bà.
"Có phải bà cảm thấy bất kỳ thương tổn nào đều chỉ dùng mấy câu nói xin lỗi là có thể đền bù? Hay là nói bà nói xin lỗi, người khác nhất định phải tiếp nhận?"
"Dĩ nhiên không phải, nhưng mà, ban đầu mẹ trẻ hơn con bây giờ, hiện tại đã đến tuổi này rồi, có phải muốn mẹ quỳ gối trước mặt con mới bằng lòng tha thứ cho mẹ hay không?" Cảnh Thiên dằng dặc nói. "Mẹ không biết tình cảm của con đối với Cố Hoài Nam là sâu hay là nông, nhưng nếu như tình cảm của con đối với nó là tình yêu, mẹ hi vọng con có thể thử hiểu cho mẹ vào năm đó, mẹ cũng chỉ vì quá yêu người."
Diệp Tích Thượng cũng ngồi xuống, chính là chỗ Cố Hoài Nam mới vừa ngồi, hơi cúi. "Nếu như bà làm sơ là vì cha mẹ mình bệnh nặng mà cùng Diệp Cẩm Niên diễn ra kịch ‘kết hôn sống chết’, tôi không cách nào lý giải nguyên nhân tha thứ cho bà."
". . . . . ."
"Lúc Tiểu An còn nhỏ, có lẽ trí nhớ của không đủ khắc sâu, nhưng tôi nhớ, nhớ rất rõ ràng, tôi nghĩ bà cũng không muốn biết cha vì bà mà hy sinh cái gì."
"Những thứ này chính là khúc mắc giữa mẹ và cha con, mẹ chỉ có thể nói xin lỗi với ông ấy, bởi vì người mẹ yêu không phải là ông ấy." Cảnh Thiên thở dài, lại nói. "Con hận mẹ như vậy, sợ rằng còn có nguyên nhân khác, có đúng hay không?"
Diệp Tích Thượng phút chốc giương mắt, Cảnh Thiên lớn mật đón nhận ánh mắt của anh. "Rời đi đối với tôi và cha Diệp Cẩm Niên mà nói chẳng qua là rời đi, nhưng đối với Tiểu An, cũng là. . . . . ."
Đây là bí mật Cảnh Thiên khó khăn nói ra nhất, Diệp Tích Thượng thản nhiên đón lấy lời của bà: "Là lại một lần nữa vứt bỏ."
Cha mẹ lần lượt bởi vì bệnh qua đời sau khi mẹ Giang Thiệu qua đời ngoài ý muốn, Cảnh Thiên cùng Giang Chấn châm lại lửa tình, bà quả thật không chỉ một lần nói cùng Diệp Cẩm Niên là muốn đem hai đứa bé đưa đi, thậm chí có một lần đã liên lạc tốt với một đôi vợ chồng không thể sinh. . . . . . Lúc ấy Cảnh Thiên như bị trúng tà dường như muốn đi tìm Giang Chấn, trúng tà dường như muốn cái "Nhà". Bà thật không hề bỏ con, nhưng điểm không đành lòng này ở trước tình yêu của bà sao mà nhỏ bé thế.
Mỗi lần Cảnh Thiên cùng Diệp Cẩm Niên bởi vì không muốn đưa bọn họ đi mà cãi vã cả đêm, Diệp Tích Thượng cũng sẽ chạy đến bên giường Diệp Tiểu An, che lỗ tai của cô tận lực không để cho cô bị đánh thức, vẫn đợi đến khi bọn họ không hề cãi vã nữa.
Không ai biết trong lúc có bao nhiêu sợ, anh ôm Diệp Tiểu An ngủ say len lén rơi nước mắt. Lúc biết làm việc nhà, chăm sóc Diệp Tiểu An ăn uống cùng với ngủ, tận lực không để cho Cảnh Thiên cảm thấy mang theo con là phiền não, anh cố gắng học tập, thậm chí nhảy lớp, cố gắng tốt nhất ở tất cả phương diện. Anh thành hoàng thành khủng vượt qua mỗi một