Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341977

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.

ông tới đáy.
Cố Hoài Nam xem không hiểu, nhưng có loại cảm giác cơ hồ bị nhìn thấu áp bách. "Tại sao? Tại sao nhìn em như vậy?"
"Không có chuyện gì." Diệp Tích Thượng đem cô kéo ra, chìa khóa xe đưa cô. "Đi bệnh viện trước."
"Có phải Giang Thiệu nói cái gì với anh hay không?" Cố Hoài Nam bỗng dưng mở miệng, cảm giác, cảm thấy phản ứng của anh có cái gì không đúng. "Anh có chuyện gạt em."
Động tác mở cửa xe của Diệp Tích Thượng hơi ngưng, vài giây sau xoay người mạnh lại, đáy mắt hắc ám như bão táp mãnh liệt. "Cố Hoài Nam, có thể nói cho anh biết mấy năm qua em trôi qua như thế nào ở nước Mĩ quốc hay không? Có thể nói một câu nói thật với anh, có phải em vĩnh viễn không quên được Trần Nam Thừa hay không? Có phải đặc biệt hận anh cứu em từ trong nước ra? Có phải đặc biệt hối hận gả cho anh hay không?"
Tim Cố Hoài Nam đập hơi chậm lại, muốn nói chuyện lại không sao mở miệng được.






Diệp Cẩm Niên ở trong tiểu viện đánh thái cực, Cố Hoài Nam giơ chút ít rau cỏ lên chậm rãi đẩy cửa vào. "Cha, tối nay có thể Diệp Tích Thượng không trở lại, món ăn con đã mua xong rồi, có món măng cha muốn ăn, có phải đói bụng rồi không? Nếu không thì đừng chờ anh ấy?"
Diệp Cẩm Niên lơ đễnh ừ, thong thả ung dung đánh quyền. "Thêm vài món thức ăn, đợi lát nữa Diêu Nhã tới đây." Nói xong lời này, xoay người lại đúng lúc nhìn thấy bộ dáng mừng thầm của Cố Hoài Nam, Diệp Cẩm Niên phác thảo khóe miệng, mi tâm giãn ra. "Làm sao, đây chẳng phải là con muốn nhìn qua sao?"
Cố Hoài Nam cười đùa một tiếng vào cửa, rất nhanh bưng chậu ngồi ở trên ghế chọn đậu. "Dì Diêu không tệ sao? Hai người phát triển đến giai đoạn nào rồi hả?"
Diệp Cẩm Niên cười không nói, đánh xong bộ quyền này thì sửa sang lại áo sơ mi, cầm lấy cái chén uống mới mở miệng. "Con hi vọng chúng ta đến giai đoạn nào?"
"Đương nhiên là nói cưới bàn về gả, Diệp Tích Thượng muốn một mẹ kế đã lâu rồi." Cố Hoài Nam nhanh miệng, mới nói ra miệng thì hơi thấp thỏm, thoáng liếc sắc mặt Diệp Cẩm Niên.
Ông nói toạc ra, Cố Hoài Nam lúng túng lui lui hai vai, không biết phải đáp lại như thế nào, cũng may Diệp Cẩm Niên không có làm khó cô: "Chuyện tình cảm, người ngoài cuộc luôn luôn thấy rõ nhất, không liên quan đến tuổi tác, cha, con, cũng giống nhau." Ông ngừng lại. "Cha đại khái đoán ra được nguyên nhân Diệp Tích Thượng kết hôn với con."
Cố Hoài Nam làm thủ hạ một bữa, lại nghe ômg cười nói: "Bất kể là nguyên nhân gì, nếu để cho một đoạn tình cảm bắt đầu, sẽ phải nỗ lực khiến nó tiếp tục nữa, mới sẽ không phụ mình khi đó có dũng khí bắt đầu hoặc là. . . . . . Một lần nữa bắt đầu."
Cố Hoài Nam cúi đầu không nói, Diệp Cẩm Niên nhìn ánh chiều tà ban đêm cách đó không xa đi tới Diêu Nhã.
Câu "Một lần nữa bắt đầu" kia không chỉ là nói cho Cố Hoài Nam, có lẽ cũng là ở nói cho chính ông.
*
Diệp Tích còn có mấy buổi tối không có về nhà, anh nói lý do trong điện thoại cho Cố Hoài Nam bất quá chính là hai chữ: bận rộn.
Thắt lưng Diệp Cẩm Niên khôi phục cũng không tệ lắm, lại có Diêu Nhã chăm sóc, Cố Hoài Nam vì cho hai người nhiều không gian liền trở lại nhà. Trong nhà khá hơn chút cuộc sống không người ở, đâu đâu rơi xuống một lớp bụi, Cố Hoài Nam dùng thời gian cả ngày để quét dọn, cuối cùng sửa sang lại thư phòng anh lúc ngoài ý muốn ở trong ngăn kéo dưới cùng thấy vốn cũ cùng sách, bên trong cũng là ảnh trước kia chụp cô cùng Dư Kim Kim cùng Trần Nam Thừa.
Cố Hoài Nam lập tức bấm điện thoại cho Cố Hoài Tây, vậy mà Cố Hoài Tây ở bên kia kinh ngạc một phen. "Đêm sinh nhật đó anh rể đưa em trở lại em cho anh ấy, không phải chị vẫn tìm cái này sao? Anh ấy mới đưa cho chị sao? Trước đó em quên nói cho chị, nhưng em cũng thu giúp chị."
"Chị có đi tìm, nhưng không phải là ‘vẫn’ đang tìm, hơn nữa chị tìm là vì đốt nó, không phải là vì thu nó."
Cố Hoài Nam sữa chữa từng chữ từng chữ, Cố Hoài Tây lại cười. "Có bao nhiêu khác biệt? Tích cực như vậy làm gì? Anh rể sẽ không để ý."
Cố Hoài Nam xoa bóp huyệt thái dương, không muốn tiếp tục cái đề tài này cùng cô. "Chân em như thế nào?"
"Chưa ra hình dáng gì, lần đó không phải là té thôi sao? Chụp xương bác sỹ nói có gãy xương, bó thạch cao, lại muốn làm người tàn tật đi đứng bất tiện rồi."
Lời tuy như thế, lại nghe không ra trong lời nói của Cố Hoài Tây có mấy phần khổ sở oán trách, Cố Hoài Nam cười nhẹ. "Nghe em rất cao hứng?"
Cố Hoài Tây biết ý của cô. "Chẳng lẽ chị cho rằng em tự mình làm gãy xương sao?"
"Em không nỡ đả thương mình, Tiểu Tây, gần đây Diệp Tích Thượng bề bộn nhiều việc, sợ không đưa đón em được, vừa lúc em quyết tâm học hành nên xin nghỉ ——"
"Chị nói không có mạch lạc muốn nói cái gì?" Cố Hoài Tây cắt đứt cô.
Cố Hoài Nam yên lặng chốc lát, "Tiểu Tây, chị đã kết hôn cùng Diệp Tích Thượng, chị muốn sống tốt với anh ấy, em hiểu ý chị chứ?"
Điện thoại hai đầu giống như trước yên tĩnh không tiếng động, hai khuôn mặt giống nhau nhưng một ấm áp một đạm mạc.
"Chị không muốn thử dò xét anh ấy sao?"