Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341979

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.

ngày, nhưng cuối cùng, Cảnh Thiên vẫn từ bỏ bọn họ.
Diệp Tích còn biết một ngày Cảnh Thiên đi cũng đã hận, loại cảm thụ sâu sắc này ở phía sau thời khắc cần phải có mẹ, cho đến hôm nay. Càng ngày càng gấp, càng ngày càng vướng mắc đến chết.
Bà ở thành thị, cùng người đàn ông hợp thành gia đình, bà coi con trai người đàn ông kia như con ruột.
Cô không cần bọn họ, chỉ sợ bà làm khá hơn nữa, chỉ sợ anh so với ai khác đều cần bà hơn.
Có lẽ đây mới là khúc mắc Diệp Tích Thượng không giải được, từ còn bé đến trưởng thành, ở trong lòng cột thành một kết vĩnh viễn không giải được, sao có thể vì mấy câu nói xin lỗi của Cảnh Thiên là có thể hóa giải?
"Ban đầu bà đi, không ai ngăn được bà, một mình bài làm lựa chọn, bất kể là đúng hay là sai, đều chỉ có thể một mình bà gánh chịu hậu quả." Diệp Tích Thượng dứt lời đứng dậy, mặt lạnh lùng như trước nhìn bà. "Cảnh Thiên, tôi chưa từng chán ghét một người nào, bà là người duy nhất, biết tại sao không?"
". . . . . ."
"Không cảm thấy mình quá mức tham lam sao? Bà muốn tình yêu, bà có rồi, bà muốn Giang Thiệu tiếp nhận bà, bà cũng làm được, bà còn muốn Diệp Cẩm Niên tha thứ cho bà, muốn Tiểu An gả cho Giang Thiệu như vậy cô ấy có thể một mực ở bên cạnh bà, muốn tôi không hận bà, càng muốn cô gái của tôi nhận bà, bà không cảm thấy đáng xấu hổ sao? Không cảm thấy bà muốn quá nhiều rồi sao? Thiên hạ nào có chuyện tốt như vậy? Có một chút thương tổn là bà vĩnh viễn không đền bù được, trừ phi để cho thời gian quay ngược trở lại."
Diệp Tích Thượng xoay người muốn đi, trước khi đi cước bộ vừa dừng một chút. "Cõi đời này không phải là bà muốn cái gì, là có thể được, nào sợ bà cố gắng rơi nhiều nước mắt hơn nữa —— đây là đạo lý mà sau khi bà đi tôi liền rõ ràng. Bà yên tâm, Tiểu An cũng không biết bà đã từng là người ác tâm tuyệt tình như vậy đâu, Giang Thiệu cũng không biết, tôi muốn để cho cuộc sống của Tiểu An nhiều điều tốt đẹp hơn, cho dù là giả dối."
Lời của anh cũng không nặng, nhưng chữ chữ vào chỗ sâu trong lòng Cảnh Thiên, khổ không thể nói.
Cố Hoài Nam chờ ở bên ngoài cửa, gió bắt đầu thổi rồi, cô quấn y phục không ngừng dậm chân. Diệp Tích Thượng đẩy cửa đi ra ngoài đã lôi cô, mới đi hai bước bỗng nhiên dừng lại. "Bà ấy là mẹ Cảnh Thiên?"
Cố Hoài Nam lắc đầu, bị hù đến.
"Rất tốt."
Diệp Tích Thượng cũng không nói nhiều nữa, nắm chặt cổ tay của cô rời đi, Cố Hoài Nam kịp phản ứng đã bị anh dẫn đến trước xe rồi.
"Đợi một chút, ông xã."
Anh ngoảnh mặt làm ngơ.
"Chờ một chút!"
Cố Hoài Nam muốn tránh thoát lực đạo của anh, lại bị anh không nói một lời nhét vào trong xe, trở tay dùng đủ khí lực đóng sầm cửa xe.
"Em nói chờ một chút!" Cố Hoài Nam nói qua sẽ phải ngăn chặn, trong bụng Diệp Tích Thượng cả kinh, phản ứng cực nhanh đưa tay đóng lại cửa xe lúc trước cách một chút mới không có đóng đến cô.
Cố Hoài Nam trơ mắt nhìn tay của anh sau một khắc bị cửa xe cùng xe hung hăng kẹp ở trước mặt mình, cô sợ run, trong chốc lát liền một cước đá văng cửa, kéo Diệp Tích Thượng qua, tay của anh đã bị thương, lòng bàn tay nhanh chóng ứ ra một vết máu thật sâu. Cố Hoài Nam hít một hơi khí lạnh, đau lòng muốn chết.
"Em đưa anh đi bệnh viện!"
Diệp Tích Thượng cắn răng thử giật giật tay, đau hơn, nhưng may mắn chính là không có gãy. Anh dùng tay khác nắm lấy cằm Cố Hoài Nam, một gió lạnh nổi lên khí thế đáng sợ thẳng ép Cố Hoài Nam.
"Là muốn so với anh xem ai có sức lực lớn hơn?"
Cằm Cố Hoài Nam bị kẹp, đau không nói, ngay cả nói chuyện cũng khó khăn.
"Đầu óc lớn chút!" Diệp Tích Thượng tức giận, nhưng cũng đang cực lực đè ép, nhịn lại nhẫn, buông cô ra.
Cố Hoài Nam được tự do cần cổ bỗng dưng chợt lạnh, khăn lụa trong nháy mắt đã quấn ở ở trên tay bị thương của Diệp Tích Thượng, quấn chặt ba vòng cầm máu.
Anh dựa xe, nửa khom người nắm cổ tay chịu đựng trận đau toàn tâm. Cố Hoài Nam yên lặng đứng trước gót chân anh, đợi mày không hề nhíu lại nữa mới dám nhẹ nhàng kéo tay áo của anh. Diệp Tích Thượng ngước mắt, cùng cô nhìn nhau chốc lát, bàn tay to chế trụ cổ tay cô đem cô đặt trước ngực, tâm tình đã hòa hoãn hơn phân nửa.
"Hù sợ?"
"Cho tới bây giờ anh cũng không hung dữ qua như vậy với em." Cố Hoài Nam ở trong ngực anh gật đầu, tiếng nói ủy khuất. Cô biết anh sợ hơn, sợ mới vừa rồi là kẹp ở trên tay của cô, cho nên mới tức giận như vậy.
Diệp Tích Thượng cúi đầu hôn trên trán cô. "Sau này ngay tại lúc này nhớ được cách xa anh, hơn nữa không nên dùng cứng đối cứng."
"Em không, em không có đầu óc."
Cố Hoài Nam dịu dàng những lời hung ác mới vừa rồi của anh đối với mình ném vào trên mặt anh, lại đem anh ôm chặt hơn. Cô biết một khắc kia Diệp Tích Thượng có rất nhiều tâm tình muốn bộc phát, mặc dù không cách nào nhận thức, không cách nào cảm động lây. "Sao anh biết em cùng dì Cảnh ở chỗ này, là Giang Thiệu nói cho anh?"
Diệp Tích Thượng không nói lời nào, chỉ nâng lên mặt của cô nhìn cô, tựa như tìm tòi nghiên cứu, ánh mắt kia bỗng nhiên trở nên xa lạ, lại trở nên am hiểu sâu, am hiểu sâu mãi mãi kh