pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341962

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.

tiếp khiến Cố Hoài Nam suýt chút nữa thì ngã từ trên ghế xuống, chạy đến trước mặt anh, hai tay chống nạnh. "Không phải anh nói anh không có phụ nữ khác sao?"
"Cô ấy quả thật không phải người phụ nữ của anh, nhưng mà đôi với anh, cô ấy quan trọng giống như tính mạng vậy, em tin không?"
Cố Hoài Nam hơi mím môi, không nói gì nữa. Diệp Tích Thượng muốn cô tin tưởng một chuyện, nhưng vẫn như cũ. . . . . . Không vui mừng?
Dư Kim Kim giống như con thằn lằn dính trên cửa nghe lén động tĩnh bên ngoài, bị Tiết Thần thuận tay kéo về trên giường náo loạn một lát. "Em nghe được cái gì rồi hả?"
"Thật bình tĩnh á, kho thuốc nổ không nổ." Dư Kim Kim nằm trước ngực anh, nhướng mày lên, thở dài. "Vẫn là nhà Tiết gia tốt hơn, đội trưởng đại nhân qua nghiêm túc, không tức giận cũng được, nóng giận không nói tiếng nào mới dọa người."
Tiết Thần gối đầu lên cánh tay, xoắn xoắn tóc cô. “Cảm thấy mình có lãi rồi sao?"
Mắt Dư Kim Kim đảo một vòng, nâng đầu cong mắt. "Khẳng định đội trường đại nhân rất thích Nam Nam, nói không chừng là do vừa rồi đụng chạm với Trần Nam Thừa, ba người xảy ra chuyện gì nên mới tức giận." Cô che miệng cười trộm. "Nói không chừng anh ấy không phải tức giận, mà là ghen."
Lúc ấy Tiết Thần cũng không để ý, bây giờ mới ý thức được hai ngày trước Diệp Tích Thượng sau khi tan làm đều kéo anh đi uống rượu, có lẽ lời nói của Dư Kim Kim đúng một nửa: quả thật có liên quan đến Trần Nam Thừa, nhưng nhìn phản ứng của Diệp Tích Thượng không chỉ đơn giản là đang ghen.
Anh buồn bực uống một hơi mấy ly rượu trắng, một chút đồ ăn cũng không động đũa. Tiết Thần thong thả ung dung ăn đậu phộng. "Tôi với cậu đưa ra ý kiến, đại cương mới huấn luyện có chút vấn đề, dựa theo cường độ như vậy không biết có bao nhiêu người có thể kiên trì tiếp."
"Tôi có thể làm được thì bọn họ nhất định có thể làm được, không bàn bạc." Diệp Tích Thượng một bộ thái độ không muốn bàn công sự, Tiết Thần nhún nhún vai.
"Tôi tò mò chuyện của cậu và Cố Hoài Nam rốt cuộc là như thế nào, có chuyện không vui thì nói ra để anh em cùng vui đùa một chút?"
"Tính bát quái của Dư Kim Kim lây sang cậu?"
Khóe miệng Tiết Thần nhếch lên, khẽ rướn người về phía anh. "Tôi nói, chuyện này không nhỏ, bình thường cậu cũng không độc miệng như vậy, cô gái nhỏ Cố Hoài Nam kia có thể gặp phải chuyện gì, xem ra không chỉ có cô ấy, còn có. . . . . . Trần Nam Thừa? Thì ra là hai người bọn họ."
Tiết Thần cố ý nhấn mạnh chữ "Hai người bọn họ", ly rượu đang đặt bên môi Diệp Tích Thượng hơi dừng lại, mí mắt bỗng chốc nhấc lên. "Tôi không nên tìm cậu uống rượu."
Tiết Thần nhíu mày, Diệp Tích Thượng lại nói. "Mà nên tìm cậu đánh một trận."
Tiết Thần vui sướng khi người khác gặp họa vỗ tay tán thưởng, hài lòng gật đầu. "Lúc này mới giống người đàn ông đang yêu!"
Đêm đó Dư Kim Kim cùng Tiết Thần thân mật, khi phát hiện những vết xanh tím trên người anh, sau khi biết được nguyên nhân từ trên giường nhảy dựng lên, ầm ĩ muốn đi tìm Diệp Tích Thượng đòi lại công đạo cho người đàn ông của mình. Tiết Thần đâu dám để cô đi sờ đuôi cọp, "Anh đánh không lại cậu ta, em đi còn chịu thiệt hơn, ngay cả cha cậu ta còn không trị được cậu ta, haiz."
Anh cố làm ra vẻ đáng thương tội nghiệp, Dư Kim Kim trừng mắt nhìn điện thoại, sau đó liền gọi cho Cố Hoài Nam.
Cố Hoài Nam đang vẽ tranh trên bảng vẽ vừa dùng vai kẹp điện thoại ứng phó với lời kể lể của Dư Kim Kim. Thật ra thì cô cũng rất buồn bực, sau vụ việc kia Diệp Tích Thượng liên tiếp mấy ngày liền không về nhà, Cố Hoài Nam không biết anh thật sự rất bận rộn hay vẫn còn chưa nguôi giận. Mỗi ngày thức dậy cô đều đi vào phòng anh nhìn, nhưng mà mỗi ngày đều thấy giường chiếu gọn gàng không có dấu hiệu người đã ngủ qua.
Chợt, cô nghe thấy phía ngoài truyền đến tiếng mở cửa, vội vã cúp điện thoại chạy nhanh ra ngoài.
"Anh đã về rồi?"
Lời còn chưa dứt, Cố Hoài Nam mới phát hiện còn có một người trở về cùng Diệp Tích Thượng, đó là Giang Thiệu. Lúc này anh mặc cảnh phục màu xanh dương đậm, một thân mệt mỏi rã rời, thiếu chút nữa cô cũng không nhận ra.
Giang Thiệu thấy cô tựa hồ cũng không ngạc nhiên, ánh mắt quét một vòng trên người cô, trên môi cười như không cười, hỏi Diệp Tích Thượng. "Vị này là. . . . . . Chị hay là em?"
Trong lòng Cố Hoài Nam cả kinh, may mắn! Thiếu chút nữa cô để lộ hết, may mà vừa nãy cô không mở miệng trước, cô căn bản đã quên lần đầu gặp mặt cô đã nói dối.
Diệp Tích Thượng lườm Giang Thiệu một cái, "Biết rõ còn hỏi." Người trong nhà anh nếu mà là Cố Hoài Tây thì đã xảy ra chuyện.
"Cậu ta là Giang Thiệu, không cần tiếp đãi cậu ta, cậu ta lập tức đi ngay."
Diệp Tích Thượng bỏ lại một câu rồi trở về phòng ngủ, Cố Hoài Nam lúng túng không thôi. "Cái đó. . . . . . Anh đi vào trong ngồi."
Giang Thiệu chờ anh vào nhà rồi lại nhìn Cố Hoài Nam. "Cố tiểu thư đúng không? Lần trước nhầm em gái cô thành cô, không biết cô ấy có nói đến tôi với cô không?"
"A. . . . . ." Cố Hoài Nam nhất thời nhớ lại một chuyện khác: cô lấy thân phận Cố Hoài Tây làm vỡ bảo bối