Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

của Giang Thiệu. "Có nói qua, tôi thay em gái xin lỗi anh, không biết Giang tiên sinh muốn giải quyết như thế nào?"
Giang Thiệu thản nhiên nở nụ cười, đăm chiêu ngắm nhìn vào bên trong.
"Thật ra thì giải quyết rất đơn giản, không biết Cố tiểu thư có nguyện ý làm giao dịch với tôi không, đảm bảo cô có lợi mà không phải bồi thường."






Vào Cuộc!
Cố Hoài Nam có cảm giác như lần đầu tiên gặp mặt, cái người tên Giang Thiệu này trong trong ngoài ngoài đều lộ ra một vẻ xảo trá.
Diệp Tích Thượng từ bên trong ra ngoài, đưa cho anh ta một cái chìa khóa, trên vòng treo của cái chìa khóa này còn móc một con gà con rất đáng yêu: "Kêu người của cậu hành động bí mật một chút, không nên làm lộn xộn đồ đạc của nó, hi vọng sau khi các người rút đi thì chỗ đó vẫn có thể giữ vững nguyên dạng."
Giang Thiệu lắc lư con gà con kia, đáy mắt thoáng qua một tia dịu dàng: "Người của tôi là cảnh sát, không phải ăn trộm càng không phải là thổ phỉ, lời của anh tôi nghe thấy không thoải mái chút nào."
"Nếu cảnh sát Giang bận rộn như vậy, tôi sẽ không giữ cậu lại." Diệp Tích Thượng không muốn nói nhảm với anh ta, ý bảo Cố Hoài Nam tiễn khách, mình lại xoay người trở về phòng.
Cố Hoài Nam dẩu môi, lui ra ngoài khóa cửa lại.
Diệp Tích Thượng tắm xong mới phát giác quên cầm áo ngủ, bèn vây khăn tắm quanh hông rồi bước ra ngoài, không nghĩ tới Cố Hoài Nam vẫn còn chưa đi, đang ngồi ở bên giường chờ anh .
Cố Hoài Nam cũng không còn ngờ sẽ được thưởng thức hình ảnh mỹ nam đi tắm, đôi mắt và cái miệng nhỏ nhắn há to rất tròn trịa. Chân mày Diệp Tích Thượng nhăn nhăn, động tác dùng khăn lông lau tóc không thể không dừng lại một cái, bình tĩnh tự nhiên đi tới trước mặt cô, từ trong tủ quần áo lấy ra một cái quần sọoc.
Để tay bên hông vừa muốn cởi khăn tắm, lại dừng lại, quay đầu lại nhìn cô một cái. Cố Hoài Nam lúc này mới phục hồi tinh thần lại, hướng anh cười hề hề: "Anh thay thì thay đi, tôi không nhìn, tôi ngó qua chỗ khác."
Cô âm thầm le lưỡi: người rất khá, vóc người này. . . . . . So sánh với quay lại nhìn còn rõ ràng hơn, khăn tắm vây quanh còn không bằng không vây, trong đầu Cố Hoài Nam ngay từ sớm đã tự tưởng tượng ra bức tranh có bộ phận bị ngăn trở kia đi.
Lỗ tai cô nghe thấy phía sau có âm thanh mặc quần áo sột sột soạt soạt, tay ôm ngực thở ra một hơi, có cảm giác y như lần đầu tiên học khóa vẽ cơ thể con người. Không, so với cảm giác kia thì còn kích động hơn gấp bao nhiêu lần, nếu có thể gặp một người mẫu có thể hình như anh, Cố Hoài Nam tình nguyện ở lại lớp vạn năm.
Tiếng ồn ào của máy sấy tóc kéo cô từ trong suy nghĩ miên man trở lại, Diệp Tích Thượng đã mặc quần áo tử tế bắt đầu sấy tóc. Cố Hoài Nam đi vòng qua phía sau anh, "Tôi giúp anh nha."
"Em rất rảnh rỗi?"
"Không rảnh, tôi rất bận rộn." Cô cười, "Tuy nhiên giúp ông xã sấy tóc là chuyện nên làm chứ sao."
". . . . . ."
Cố Hoài Nam cầm máy sấy tóc trong tay anh, "Giang Thiệu là bạn của anh sao, thật không đáng tin, nói anh bị thương chảy máu dọa tôi giật mình."
"Không phải bạn bè."
Ngữ điệu của Diệp Tích Thượng rõ ràng mang theo hung dữ và ghét bỏ, Cố Hoài Nam không hiểu, "Con gà con đó không phải là dấu hiệu của Tiểu Diệp Tử nhà anh sao? Cái chìa khóa là của cô ấy đúng không?"
Cô nhón mũi chân giơ tay sấy tóc cho anh, chỉ trong chốc lát cánh tay đã mỏi: "Anh ngồi được không?"
Diệp Tích Thượng ngồi vào ghế sa lon, Cố Hoài Nam đứng ở phía sau anh độ cao vừa đúng thích hợp, "Anh ta ở trong trung đoàn cảnh sát hình sự thành phố B, tới ở nhà Tiểu An để ngồi chờ."
Cố Hoài Nam suy tư: "Àh, đến nhà ta để bắt người xấu." Sấy xong phía sau cô đi ra trước mặt, hai đùi Diệp Tích Thượng giang rộng, cô gần như đứng ở trong ngực anh, tư thế thân mật như thế nhưng một chút cô cũng không phát hiện ra.
"Vừa rồi Kim Kim mới gọi điện thoại đến mắng tôi kia mà, nói anh đánh anh Tiết nhà cậu ấy, hai người có mâu thuẫn?"
"Không có."
"Vậy sao anh đánh anh ta làm gì?"
"Anh ta cũng động thủ."
"Là ai ra tay trước?"
"Tôi."
Cố Hoài Nam tắt máy sấy, nhướng mày nhìn anh: "Vậy không phải là anh đánh người ta sao, không giống anh a, bình thường anh không phải là người có thể tùy tiện động thủ với người ta mà."
Diệp Tích Thượng kín đáo khép hai chân lại, thu nhỏ vòng vây: "Tiết Thần không phải như người bình thường, đánh mấy cái cũng không chết được."
Cố Hoài Nam chợt khom lưng, chóp mũi của cô đụng vào bờ môi của anh hít hà, rồi cau mày: "Anh uống bao nhiêu rượu hả? Tắm rồi mà mùi vị còn nặng như vậy." Cô lắc đầu thở dài, "Không trách được bình thường không thấy anh uống, thì ra anh là cái loại uống nhiều sẽ bị rượu làm cho điên."
Cô cất xong máy sấy thì đi xuống bếp làm cho anh một ly nước chanh mật ong, khi quay lên thì thấy Diệp Tích Thượng đang trải giường. Sáng hôm nay cô đem ga giường của hai người đi giặt, cũng không gấp gáp thay cái mới làm gì.
Cô đem ly nước kín đáo đưa cho anh, đỡ anh đến ghế salon: "Để tôi làm, anh uống nướ