Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.
c mật ong đi, giải rượu."
Diệp Tích Thượng ngồi ở đó uống từng ngụm từng ngụm nước mật ong, tầm mắt vẫn rơi vào bóng dáng nhỏ bé đang bận rộn của cô, tròng mắt đen không tự chủ híp lại. Mái tóc dài của cô tùy ý quấn ở sau gáy, dùng một cây bút máy thay thế cây trâm cài tóc.
Dáng vẻ này anh cũng không xa lạ gì, bởi vì khi vẽ tranh Diệp Tiểu An cũng thường quấn tóc như vậy, nhưng Diệp Tiểu An không trải giường nấu cơm cho anh, cô làm cơm mà chính mình còn cảm thấy khó có thể nuốt trôi, tuy nhiên. . . . . . Người phụ nữ này lại không giống như thế.
Kỹ thuật nấu nướng của Cố Hoài Nam tương đối khá, gần như mỗi lần tan việc trở về nhà anh đều có cơm nóng canh nóng để ăn. Cô thông minh, không cần anh lo lắng giống như lo lắng cho Diệp Tiểu An bị người ta tính kế lừa gạt. Cô có lúc rất ồn ào, nhưng anh không cảm thấy phiền. Cô biết làm việc nhà, sau khi hai người "ở chung", anh cũng ít phải nhúng tay vào những việc vặt này.
Diệp Tích Thượng nhớ tới lời nói của Tiết Thần lúc uống rượu với anh —— cơm ở trong nồi, phụ nữ ở trên giường, đây chính là cuộc đấu tranh bất tử trong cuộc sống. Đối với anh mà nói, cơm đúng là trong nồi, phụ nữ cũng trên giường, nhưng không phải giường của anh, mà chính là giường của cô.
Diệp Tích Thượng để cái ly không xuống, không thể không thừa nhận một chuyện: đàn ông chính là đàn ông, tham muốn cơ bản nhất chính là giữ lấy không có lý do nào cả. Ngày trước anh vẫn cảm thấy mình và những người khác không giống nhau, có lẽ thân thế là nguyên nhân, anh cho rằng đối với mình mà nói thì cái gì cũng không quan trọng bằng thân tình, cũng bền chắc hơn bất cứ thứ gì, mà cái hay thay đổi nhất chính là tình yêu. Người yêu có thể bỏ đi, nhưng người thân thì không thể.
Giống như nếu không có Diệp Cẩm Niên, anh và Diệp Tiểu An không có nhà để về vậy, thậm chí còn không biết họ tên của mình là gì. Là do Diệp Cẩm Niên cho bọn anh họ của mình, cũng như sau khi mẹ bọn anh mất đi, ông đã đem toàn bộ tình yêu và sự ấm áp dành cả cho hai anh em anh, đến giờ cũng không chịu tái hôn.
Nhưng giờ phút này người phụ nữ này đang quỳ ở nơi đó trải giường cho anh, khiến trong lòng Diệp Tích Thượng không khỏi muốn có được thứ gì đó, cảm giác này đối với anh mà nói thì từ trước nay chưa hề có, hơn nữa còn bắt đầu từ cái đêm nhìn thấy Trần Nam Thừa ở nhà Dư Kim Kim.
Loại cảm giác này rất xa lạ, nhưng Diệp Tích Thượng cũng không cho rằng quá mức đột ngột, ngược lại còn có một loại ảo giác như bị người khác đoạt đồ của mình. Anh muốn làm rõ ràng cảm giác của mình, cho nên lúc đó anh mới khắc chế có nên hướng Trần Nam Thừa vung ra một quyền hay không.
Những cảm xúc chậm trễ này không trút được cho ai tối nay tất cả đều dồn hết lên người Tiết Thần, Tiết Thần làm bạn chí cốt một lần, tự nguyện làm người cho anh tâm sự. Nhưng mà Tiết Thần đúng là không có phúc hậu, hai người rõ ràng là bạn bè trong câu lạc bộ đấm bốc, vậy mà Diệp Tích thượng ở trước mặt phụ nữ dội nước dơ vào anh.
"Thật không biết sao anh chịu được cái giường này, cứng như thế, giống như hòn đá, anh ngủ thế nào?" Cố Hoài Nam mới quỳ một chút mà đã cảm thấy đầu gối đau rồi, "Ngày nào đó đổi chứ?"
Lời còn chưa nói hết, Diệp Tích Thượng liền leo lên giường nằm xuống. Cố Hoài Nam vội đẩy anh ra: "Đừng cứ như vậy mà ngủ a, đợi tôi trải giường cho anh xong đã, mau dậy đi."
Nhưng cô có đẩy thế nào thì đẩy, Diệp Tích Thượng cũng không chuyển động, mắt nhắm lại tựa như ngủ thiếp đi, "Tôi mặc kệ anh." Cố Hoài Nam không còn cách nào, đem ga trải giường đắp lên cho anh. Khi chuẩn bị rời giường bỗng nhiên có cảm giác có người túm lấy váy cô, cúi đầu nhìn, một góc váy lại bị anh đè ở phía dưới.
"Này, anh đè vào váy tôi rồi." Cô kéo, nhưng không lôi được ra ngoài, lại không dám dùng sức, váy may bằng chất vải rất mỏng sợ bị rách, không khỏi hối hận tại sao hôm nay lại mặc cái váy dài anh mua cho mình?
Diệp Tích Thượng vẫn hít thở đều đều, không hề nhúc nhích. Anh nằm, cô ngồi, nhưng cũng không thể cứ như vậy ngồi suốt một đêm chứ? Cố Hoài Nam cắn môi, chẳng lẽ. . . . . . Cởi ra? Ngộ nhỡ anh bất chợt tỉnh dậy chẳng phải là đều bị anh nhìn thấy hết sao?
Tròng mắt cô đảo lòng vòng, kéo cây bút đang cài trên đầu ra để xõa mái tóc dài xuống, nắm một túm tóc dùng đuôi tóc quét lên mặt của anh.
Không có phản ứng?
Cái cổ.
Diệp Tích Thượng bỗng khẽ nhúc nhích, Cố Hoài Nam cười trộm, tiếp tục quấy rầy anh. Không biết có phải là người nghiêm túc cứng nhắc thì cảm giác ngứa ngáy cũng chậm lụt hay không, Cố Hoài Nam chơi đùa muốn ngủ gật mà mới kéo được một bên váy ra, kiên nhẫn của cô mất hết, hung hăng đập xuống anh.
"Diệp Tích Thượng!"
Lần này lại quá bất ngờ, Diệp Tích Thượng mở mắt, trở tay bắt được cổ tay của cô đồng thời lật người áp trên người cô, dễ dàng giữ chặt cô.
Cố Hoài Nam cảm giác cánh tay của mình sắp bị anh bẻ gãy, nước mắt thiếu chút nữa rớt ra: "Khốn kiếp! Anh muốn giết chết tôi à!"
Diệp Tích Thượng dừng lại một chút, nới lỏng sức lực: "Phản xạ có điều kiện, xin lỗi."
Cố Hoài Nam lập tức nổi giận, n