Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.

u một cái. Diệp Tích Thượng cảm nhận thấy cô có vẻ phản đối nói về đề tài này nên không hỏi nữa.
Dẫn cô vào trong gian phòng bài trí rất quen thuộc, Diệp Tích Thượng đưa hai cái chìa khóa cho cô, "Cái chìa lớn một chút là mở cánh cửa ở trước mặt, cái nhỏ hơn là cửa gỗ bên trong, nếu không chuyện gì nữa thì tôi đi trước, cô cẩn thận một chút."
"Anh phải đi?" Cố Hoài Nam có chút "Sợ", "Tôi. . . . . ."
Diệp Tích Thượng thuận tiện kiểm tra cửa sổ, "Nơi này trị an rất tốt, hàng xóm đều là quen biết, yên tâm."
Cố Hoài Nam cắn cắn môi, siết cái chìa khóa, muốn nói lại thôi, "Nam Nam nói. . . . . . Nói. . . . . ."
"Nói đi."
Cố Hoài Nam chuẩn bị nửa ngày, giống như cố lấy hết dũng khí như nói ra."Chị ấy kêu anh ở lại chăm sóc tôi." Nói xong liền cúi đầu, bộ dạng có chút luống cuống.
Diệp Tích Thượng nhíu mày, "Cô ấy nói như vậy?"
Thấy cô gật đầu, Diệp Tích Thượng móc điện thoại liên lạc với Cố Hoài Nam, không ngoài dự đoán, quả nhiên tắt máy.
Cố Hoài Nam không nhịn được nhân cơ hội thêm chút sức, "Chị ấy không gọi điện nói cho anh biết sao? Tôi có chứng mộng du, hoàn cảnh càng thay đổi càng dễ dàng . . . . . ."
Âm thanh của cô càng ngày càng nhỏ, dáng vẻ làm bộ đáng thương, hai bàn tay nhỏ bé lo lắng túm chặt lấy váy. Diệp Tích Thượng giống như bừng tỉnh hiểu ra, lại làm ra vẻ khổ sở, "Sắp xếp chỗ ở cho cô không thành vấn đề, nhưng kêu tôi ở lại chỗ này quả thật không thích hợp, dù sao ——"
"Nếu Nam Nam an bài như vậy có nghĩa là anh đáng tin." Cố Hoài Nam cắt ngang lời nói của anh, sau đó chờ phản ứng của anh .
Diệp Tích Thượng trầm ngâm, "Xin lỗi, không được."
"Tại sao?"
"Tôi không muốn người phụ nữ của tôi bởi vì chuyện này mà sinh ra hiểu lầm."
Người phụ nữ . . . . . của tôi?
Trái tim thuần khiết của Cố Hoài Nam không kịp đề phòng trở nên run rẩy, gần như muốn ngẩng đầu nhìn xem lúc anh nói những lời này sẽ có biểu tình như thế nào, nếu như cô có thể nhìn thấy rõ, thì bốn chữ này khiến cô có cảm giác trung thành không giải thích được.
Diệp Tích Thượng thấy cô không khăng khăng giữ nữa, nên nhìn đồng hồ, "Không còn sớm nữa, cô nghỉ ngơi đi."
Cố Hoài Nam há có thể để cho anh đi như vậy? Liên tục giữ chặt anh không ngừng, "Anh Diệp!"
"Đừng lo lắng." Diệp Tích Thượng không nhanh không chậm lấy tay của cô ra."Tôi kêu thím mập sát vách qua ở với cô, đều là phụ nữ sẽ dễ dàng hơn."
"Tôi sợ sẽ làm thím ấy sợ."
Diệp Tích Thượng cong mắt lên, "Yên tâm, chồng thím ấy và con trai đều có chứng mộng du, thím ấy đã quen rồi."
". . . . . ."
Diệp Tích Thượng quả nhiên gọi thím mập tới với Cố Hoài Nam, rồi đi. Cố Hoài Nam nằm ở trên giường không biết nên tức hay nên cười, thím mập ngoại trừ lòng nhiệt tình dễ nói chuyện ra còn có một đặc điểm: giống y như đàn ông, lúc ngủ ngáy đến độ đất rung núi chuyển.
Thím Mập tuyên bố người có chứng mộng du chứng nhất định phải ngủ ở giữa giường, còn thím ngủ ở bên ngoài, để kịp thời phát hiện Cố Hoài Nam bị mộng du, cứ như vậy Cố Hoài Nam bị buộc ngủ cùng thím trên một cái giường.
Bản thân giường của Diệp Tiểu An cũng không lớn lắm, bị một mình thím mập chiếm cứ hết hai phần ba không gian, Cố Hoài Nam dán người vào tường, dùng chăn che kín đầu, trong lòng muốn khóc.
Diệp Tích Thượng anh là tên khốn kiếp!
*
Sáng sớm hôm sau, Cố Hoài Nam bị thím mập thô lỗ đánh thức, "Cô bé a, rời giường, Tiểu Thượng đã mua điểm tâm cho cô rồi."
Cố Hoài Nam mơ mơ màng màng bò dậy theo thím mập đi rửa mặt, vừa đánh răng vừa nghe thím om sòm bên tai.
"Cô bé, hai người chuẩn bị làm việc gì?"
"Làm chuyện gì?" Cố Hoài Nam không hiểu nên hỏi.
"Ai nha, đương nhiên là chuyện vui." Mập thẩm cười, "Lần đầu tiên thím thấy Tiểu Thượng mang bạn gái về đây, ánh mắt của đứa nhỏ này thật không tệ, hai đứa thật xứng đôi, tuy ánh mắt của cháu có vấn đề, nhưng chỉ cần hai người tình cảm tốt, thì chuyện này không có cản trở gì."
"Tôi không phải của anh ấy. . . . . ." Vẻ mặt Cố Hoài Nam lúng túng, không biết phải trả lời như thế nào.
Thím Mập xem cô như xấu hổ, căn bản không nghe cô nói, dùng bàn tay mập mạp khí khái vỗ mạnh trên vai cô, ly nước xúc miệng của Cố Hoài Nam nhất thời bị văng ra một nửa.
"Anh em họ ở đây hơn mười năm, nhân phẩm như thế nào tất cả mọi người đều biết, bao nhiêu cô gái mong ước được kết hôn với nó! Đáng tiếc nó không đồng ý. Thím Mập không lừa gạt cháu, gặp được người đàn ông tốt như vậy thật là may mắn của cháu, thím mà có con gái dù có phải nhét vào chăn nó cũng mạnh mẽ nhét, đáng tiếc nhà thím chỉ có con trai."
Cố Hoài Nam đang súc miệng, nhất thời một ngụm nước phun ra ngoài. Nói như vậy, chồng cô lại là “hàng” bán rất chạy?
Cổ họng của thím mập lớn, Diệp Tích Thượng ở bên ngoài nghe rõ không sót một chữ nào. Chờ khi Cố Hoài Nam ra ngoài, mới cười nhẹ hỏi cô, "Ngủ thế nào?"
"Hả, không có việc gì, thím qua ngủ cùng mà cháu vẫn chưa yên tâm sao? Cô nương này ngủ được lắm." Mập thẩm nhanh miệng cướp lời.
Cố Hoài Nam khóc không ra nước mắt, trời gần sáng cô mới ngủ, người ngủ được rốt cuộc l


XtGem Forum catalog