Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342026

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2026 lượt.

ên khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy nước sốt của cô: "Lúc tụi anh thi hành nhiệm vụ mang theo trang bị có khi nặng đến 52 kí lô, nếu muốn anh không di chuyển được em thì còn phải nhiều cố gắng, yên tâm mà ăn đi."
Cố Hoài Nam hí mắt cười, tất cả những trở ngại ở trước mặt anh đều không phải là vấn đề: "Vậy cũng không được, làm sao thì em cũng phải giữ vững trạng thái để anh lúc nào cũng có thể ôm lên được." Cô cầm chiếc đũa đâm vào chén một cái: "Không ăn, giảm cân."
Diệp Tích Thượng thuận thế cầm đũa lên gắp thức ăn đút tới miệng cô: "Khuyên em bây giờ nên ăn nhiều một chút, đừng quên buổi tối còn phải ăn cơm với cha em."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Hoài Nam thoáng chốc khô héo, ngoan ngoãn há mồm để cho anh đút. Diệp Tích Thượng biết quan hệ của cô và gia đình không tốt cho lắm, chắc hẳn đến lúc đó cô cũng không có khẩu vị để ăn cái gì.
"Ăn ở đâu?" Cô nhai sợi mì hỏi.
"Ở nhà hàng Ngự Cảnh Uyển, ý của ba em."
Trong lòng Cố Hoài Nam căng thẳng, bỗng chốc giương mắt: "Ngự Cảnh Uyển?"
"Sao?" Diệp Tích Thượng nhíu mày.
Cố Hoài Nam ý thức được phản ứng của mình dường như quá mạnh mẽ, liên tục lắc đầu không ngừng: "Ngự Cảnh Uyển đắt chết, cũng không phải là ông ta mời khách, ý thật tốt, em sẽ nói với ông ấy đổi nhà hàng khác."
Cô nói xong liền cầm điện thoại trên bàn lên, bị Diệp Tích Thượng đè lại: "Ba anh cũng cho rằng đó là chỗ không tệ, không tổ chức được hôn lễ cho em nên ống ấy vẫn luôn cảm thấy nhà họ Diệp có lỗi với em, người hai nhà có thể ăn một bữa cơm ở đó cũng tốt, đã đặt phòng rồi, đừng đổi nữa."
Diệp Tích Thượng đã mang Diệp Cẩm Niên ra, Cố Hoài Nam cũng không khăng khăng nữa.
Cô để điện thoại xuống cắn môi ngồi vào lòng anh, cúi đầu dùng ngón tay như có như không chọc chọc vào cổ áo anh: "Tính khí lão Cố không tốt chút nào, nếu buổi tối ông ấy có nói cái gì khó nghe, anh đừng để ý."
Diệp Tích Thượng yên lặng, Cố Hoài Nam đột ngột ngẩng đầu lên, vỗ vỗ vào ngực mình vô cùng có nghĩa khí: "Yên tâm đi, có em ở đây rồi, sẽ không để cho anh ngậm bồ hòn."
Vẻ mặt cô y hệt như mình chuẩn bị hy sinh anh dũng khiến Diệp Tích Thượng nhịn cười không nổi, gật đầu: "Được."






Phụ nữ trước khi ra cửa không khỏi muốn ăn mặc thật đẹp, Cố Hoài Nam cũng không ngoại lệ. Diệp Tích Thượng đợi gần một giờ mới thấy tiếng cô từ trong phòng bước ra, tắt TV, cầm chìa khóa xe đứng dậy."Đi thôi, đi trễ sẽ bị kẹt xe trên đường."
"Đợi đã, Kiểm tra lại trước khi xuất phát." Cố Hoài Nam đứng trước mặt anh xoay nửa vòng, còn cố ý nhìn anh nháy mắt mấy cái.
Bộ lễ phục màu nhạt, kiểu dáng đơn giản, dài đến đầu gối khiến Diệp Tích Thượng hài lòng, anh gật đầu một cái, "Điểm tối đa."
"Đi thôi, đừng quên đem theo quà tặng cho ba."
Cố Hoài Nam cười một tiếng, quay chân đi về phía cửa, lúc này Diệp Tích Thượng lúc này mới phát hiện ra phần nổi bật của bộ lễ phục nàyt.
"Người trong nhà ăn cơm mà thôi, không có lãnh đạo, chỉ có bề trên." Diệp Tích Thượng sờ sờ đầu của cô, "Em không có nơi nào không thoải mái chứ?"
"Có thể do hôm qua uống quá nhiều." Cố Hoài Nam kéo tay của anh xuống, "Con rể sắp gặp mặt nhạc phụ rồi, có cảm tưởng gì?"
"Cũng không phải là lần đầu tiên." Diệp Tích Thượng hơi nới lỏng cổ áo sơ mi, thấy sắc mặt cô có chút thay đổi lập tức bồi thêm một câu, "Anh chỉ nói là không phải lần đầu tiên gặp cha em, còn kết hôn với em là lần đầu tiên, đừng suy nghĩ lung tung."
"Ai suy nghĩ lung tung, giống như là em yêu anh rồi vậy." Cố Hoài Nam hừ một tiếng, khóe miệng không tự chủ nhếch lên, "Bản cô nương đây có thể lựa chọn đối tượng đủ một đoàn, chỉ là thấy anh bình thường biểu hiện không tệ nên miễn cưỡng bổ nhiệm anh vì anh là đoàn trưởng, không được phép kiêu ngạo, nếu có biểu hiện không làm tốt chức trách đừng trách em sẽ sa thải anh."
Cô làm bộ hung dữ nhưng vẻ mặt lại sáng láng, đặc biệt là chiếc mũi và cái cằm nhỏ cong lên. Diệp Tích Thượng vẫn không nói cho Cố Hoài Nam biết, đây là bộ dáng mà anh thích nhất ở cô, không vì ai mà cười vui hoặc lạnh lùng xa cách, không vì ai mà hồn bay phách lạc hoặc là dè dặt, lúc này Cố Hoài Nam chính là Cố Hoài Nam.
Đối với Ngự Cảnh Uyển, Cố Hoài Nam cũng không xa lạ gì, trước đây cô đã tới nơi này hai lần, đều là tham gia hôn lễ. Lần đầu tiên là đám cưới của bạn Trần Nam Thừa, lần thứ hai là đám cưới của chính Trần Nam Thừa.
Lần này là lần thứ ba.
Buổi gặp mặt được sắp xếp ở phòng bao lầu ba, Cố Hoài Nam vừa ra khỏi thang máy liền kéo Diệp Tích Thượng, "Em đi phòng vệ sinh, phòng Xuân Hiểu đúng không? Anh đi trước đi, rất nhanh em sẽ xong."
Cố Hoài Nam không đợi anh nói câu nào đã chạy như một làn khói, khi từ phòng vệ sinh đi ra lại phát hiện anh vẫn đứng bên ngoài đợi mình, "Sao không đi vào trước?"
Diệp Tích Thượng đứng dựa vào tường, cười như không cười nhìn cô đi tới, đưa tay lồng vào mái tóc của cô, đột ngột cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
"Anh làm gì thế?" Anh không ngại khi có hành động này ở bên ngoài sao, Cố Hoài Nam vội nhìn xung quanh