Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2217 lượt.

âu của anh đâu, sáng mai tôi trở về B thị, chừng nào anh rảnh rỗi, mang cô ấy đi một chuyến đến B thị, mẹ anh — — Cảnh Thiên, thật sự muốn trông thấy mặt con dâu, đồng ý hay không là do anh. Mặt khác, thời điểm mà Tiểu Diệp Tử gọi điện thoại cho anh cũng nhớ nói rõ với cô ấy, lúc nào thì nên chơi lúc nào thì nên trở lại, tôi kiên nhẫn mười phần, chính là muốn cô ấy mệt mỏi dừng tay."
Diệp Tích Thượng cau mày, Giang Thiệu đạt được mục đích, mặt cười tà rời đi.
*
Trên đường, Cố Hoài Nam bị Diệp Tích Thượng cõng, chìm trong giấc ngủ mà an tĩnh.
Chợt bị mấy tiếng chó sủa cách đó không xa, thân thể cô chợt run lên, hừ hừ hai tiếng vì bị giật mình tỉnh giấc, dụi mắt lại phát hiện mình đang nằm trên lưng anh. Cô ngủ mơ mơ màng màng, bốn phía tối om, trong lúc nhất thời không biết mình đang ở đâu. "Đi đâu à? Đem em đi bán sao?"
Cô hà hơi nói rồi lại nằm sấp xuống, thân thể vặn vẹo uốn éo tìm tư thế thoải mái. Diệp Tích Thượng nâng cái mông của cô, cũng cảm giác được phía sau lưng đang bôi hai cái mềm mại nhích tới nhích lui. Quần áo mùa hè được may bằng vật liệu may mặc mỏng manh, anh cũng cảm giác được trên người cô đang truyền nhiệt.
"Hỏi thì anh phải nói chứ."
Cố Hoài Nam bắt đầu cụp cánh tay vẽ lung tung vài vòng trước ngực anh, cảm giác này đối với người nào đó tựa như móng vuốt của con mèo nhỏ nhẹ nhàng cào vài cái trên đầu trái tim mình, không đau, nhưng rất nhột.
"Về nhà." Diệp Tích Thượng nhàn nhạt nói.
Cố Hoài Nam từ từ nhắm hai mắt, lỗ tai dán trên lưng anh, nghe thanh âm của anh tựa như truyền đến từ đáy lòng. Đầu cô choáng váng, nhưng không muốn ngủ, bàn tay nhỏ bé vẫn đặt ở chỗ cũ - trước ngực anh, vô ý thức vẽ lung tung.
Cố Hoài Nam cong môi cười, vịn lấy bờ vai rộng rãi của anh bò lên trên, nghiêng đầu nhìn anh. "Em hỏi anh chuyện này, không được lừa em đó."
"Hỏi."
"Trước khi kết hôn với em, anh từng có người trong lòng rồi sao?"
"Không có."
"Thật không có? Không phải yêu, cũng coi như là có thích qua."
Diệp Tích Thượng mấp máy môi, "Có."
Bàn tay nhỏ bé của Cố Hoài Nam nâng cằm anh, quay lại đối với mặt mình. "Vậy anh thích em nhiều hơn một chút, hay thích cô ấy nhiều hơn một chút?"
Đi tới lầu dưới, Diệp Tích Thượng dừng bước. "Em hỏi chút là chỉ ý tốt sao? Hiện tại em đang là Diệp phu nhân, không phải cô ấy."
Cố Hoài Nam không ép buộc anh, "Vậy em đổi lại câu hỏi, nếu như em và cô ấy cùng nhau rơi xuống nước, anh cứu người nào trước?"
"Cứu em."
Anh trả lời không có nửa điểm chần chờ, Cố Hoài Nam hài lòng nhếch miệng lên, đắc ý ghé vào đầu vai anh. "Vậy thì là thích em nhiều hơn một chút chứ sao."
"Cô ấy biết bơi, em hẳn là không."
Nụ cười của Cố Hoài Nam hơi chậm lại, há mồm liền cắn anh một cái. "Cái người này, sao anh lại đáng ghét như vậy chứ! Nếu như cô ấy cũng không thì sao? Có phải anh định mặc kệ em không?"
"Không có nếu như, cô ấy biết, anh dạy." Diệp Tích Thượng nói xong câu này liền bị cô cắn càng đau, không thể làm gì khác hơn là buông tay đặt cô xuống, cau mày trở tay lau cổ, lại nhìn thấy một tia máu đỏ. "Em cầm tinh con chó?"
Cố Hoài Nam không có một chút áy náy, mà ngược lại, lại nhảy lên trên người anh, hai cánh tay ôm cổ anh, hai chân thon dài quấn thật chặt vào hông anh, nghiêng đầu tiếp tục cắn anh. "Anh nói nếu như cô ấy không biết bơi thì anh cũng cứu em trước! Anh nói mau!"
Cô giống như con gấu koala quấn trên người anh la lối om sòm, Diệp Tích Thượng cũng phải nở nụ cười, lại không thể không đỡ cô để tránh cho cô té xuống. "Anh cứu em, cứu em."
"Nói hoàn chỉnh." Cố Hoài Nam vẫn còn cắn anh bên trái một hớp bên phải một hớp.
"Coi như cô ấy giống em đều không biết bơi thì anh vẫn cứu em, hài lòng chưa?"
Lúc này Cố Hoài Nam mới "Im miệng", ngẩng đầu nhìn anh chăm chú. "Nói thật? Không lừa em?"
"Đây vốn là giả thiết — — được, nói thật, không lừa em." Phụ nữ đúng là sinh vật không thể nói lý, Diệp Tích Thượng tiếp xúc với cô càng lâu càng cho là như thế. "Mau xuống đây đi, cũng không nhìn xem hiện tại là mấy giờ rồi, hơn nửa đêm, ở bên ngoài đùa bỡn uống rượu điên khùng, làm cho người ta chê cười."
Cố Hoài Nam mặc kệ những thứ kia, khuôn mặt cong cong hướng anh cười, "Em từng thích đàn ông, anh từng thích phụ nữ, chúng ta coi như huề nhau đi, nếu không thì em luôn cảm thấy nợ anh."
Diệp Tích Thượng không lên tiếng, Cố Hoài Nam lại tiến gần môi anh. "Ông xã, hôn một cái."
Diệp Tích Thượng không động, hạ mí mắt nhìn cô. Cố Hoài Nam nháy mắt, hai mắt vẫn mang theo men say như cũ, cái miệng nhỏ nhắn hé mở chờ nụ hôn của anh. Từ trong miệng cô phả ra hơi thở nóng rực lên môi anh, không khỏi làm anh rối loạn.
Anh nhớ tới lời nói trước khi đi của Giang Thiệu — — trên thực tế, mới vừa rồi anh vẫn luôn suy nghĩ: ở trong tim người phụ nữ có một người đàn ông khác, hình như mình đúng là "Kẻ đến sau".
Trước anh, cái môi trước mắt này đã từng bị người kia hưởng qua không biết bao nhiêu lần rồi, ngay cả thân thể anh ôm trong ngực này có lẽ cũng từng hoàn toàn thuộc về người kia.
. . . . . .<