Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.
, hoàn hảo không ai.
Diệp Tích Thượng cầm bàn tay nhỏ bé của cô dắt tới phòng Xuân Hiểu, "Bộ dáng của em bây giờ giống y như lần đầu tiên đến nhà anh vậy, phải chọc cho em tức giận một chút, tránh cho lát nữa khẩn trương đến độ nói chuyện mà cũng cà lăm."
Khuôn mặt nhỏ của Cố Hoài Nam đỏ lên, nhớ tới lần đầu tiên cùng anh về đại viện ở nhà Diệp gia, khi tới cửa Diệp Tích Thượng bất ngờ ôm cô, trong lòng ấm áp.
Bọn họ quả nhiên là người cuối cùng có mặt, vừa vào phòng Xuân Hiểu, Cố Hoài Nam đã nhìn thấy Cố Minh Triết từ xa. Ông đang ngồi trên ghế salon với Diệp Cẩm Niên không biết đang nói chuyện gì. Diệp Cẩm Niên nhìn con trai rồi chỉ vào đồng hồ của mình, "Quân nhân chấp hành đúng giờ giấc là tố chất cơ bản nhất."
Diệp Tích Thượng còn chưa kịp mở miệng Cố Hoài Nam đã đỡ lời, "Anh ấy đã sớm thúc giục con, là do con quá chậm chạp, trên đường lại bị kẹt xe cho nên đến trễ khiến mọi người đợi, bảo đảm không có lần sau, xin thủ trưởng cho thêm một cơ hội."
Cô nói dí dỏm, lại đem một gói quà tặng trang trí tinh xảo trình lên, "Một ít lòng thành tỏ ý kính trọng, thủ trưởng không chê hãy nhận ạ."
Diệp Cẩm Niên không nhịn được bật cười, sao có thể nhẫn tâm trách cứ cô, ngược lại còn nói Cố Minh Triết, "Lá gan con gái anh cũng không nhỏ nhỉ, công khai hối lộ a."
Cố Minh Triết cũng cười, nhấn mẩu thuốc lá vào trong gạt tàn, "Hai đứa con gái nhà tôi tính tình khác nhau một trời một vực, Nam Nam chính là một con ngựa hoang dã."
Khóe miệng Diệp Tích Thượng nhẹ cong, đưa một gói quà khác tới trước mặt ông, "Ba, đây là quà Nam Nam cố ý mua cho Ngài." Bình thường anh đều gọi ông là Cố chính ủy, hôm nay tự nhiên muốn đổi cách gọi.
"Ừ." Cố Minh Triết nhàn nhạt đáp một tiếng, nhận lấy gói quà chỉ nhìn lướt qua rồi để một bên, lại rút ra một điếu thuốc nữa. Diệp Tích Thượng rất tự giác tiến lên mồi lửa, "Là con làm việc thiếu suy xét, đáng lẽ nên sớm đưa Nam Nam về gặp ngài, gần đây nhiệm vụ trong quân đoàn quá nhiều, bận bịu quá nên chậm trễ, Ba, ngài chớ để bụng."
Cố Hoài Nam không muốn Diệp Tích Thượng về nhà ra mắt Cố Minh Triết, nên anh cũng biết trong lòng Cố Minh Triết nhất định vẫn tức giận cho tới bây giờ, sợ ông không nhịn được mà phát tiết ngay trước mặt cô nên trước tiên nhận trách nhiệm hết vào mình. Cố Minh Triết sao lại không biết dụng ý của anh, hít một hơi thuốc mới chậm rãi mở miệng.
"Con gái lớn thoát khỏi mẹ, huống chi là người làm cha như tôi, Nam Nam từ nhỏ đã quen thói lỗ mãng ở bên ngoài, làm việc không có quy cách, ai nói cũng không nghe, anh đã chọn cho mình một mối phiền toái vào người rồi."
Câu nói của Cố Minh Triết mới nghe cũng giống như một câu nói đùa bình thường đến không thể bình thường hơn, chỉ có Cố Hoài Nam là hiểu được ý tứ trong đó, nhún nhún vai không thèm quan tâm, "Tôi vẫn cảm thấy mình như thế này rất độc lập, làm chuyện gì cũng không cần dựa vào người khác, tự mình làm việc, cơm no áo ấm, sao vào trong miệng của Cố chính ủy tôi lại thành mối phiền toái của người khác rồi?"
Ánh mắt Cố Minh Triết hơi nheo lại nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi, hai cánh tay Cố Hoài Nam khoanh trước ngực, gương mặt cười cười.
Diệp Cẩm Niên cất tiếng cười ha ha, "Bộ dáng Nam Nam như vậy ngược lại có mấy phần tương tự Tiểu An, con gái của tôi cũng vậy, dù để ý hay không để ý cũng rất ranh mãnh, nhưng có thể nói tính tự lập kém xa so với Nam Nam, đều là do tôi và anh của nó quá nuông chiều nó, bây giờ hối hận cũng không kịp, nếu Tiểu An có thể có một nửa bản lĩnh của Nam Nam thì tôi đây cũng cám ơn lắm rồi."
Diệp Cẩm Niên nói với Cố Minh Triết, nhưng lại không vì nâng Diệp Tiểu An lên mà hạ Cố Hoài Nam xuống, khiến trong lòng Cố Minh Triết vui vẻ không ít. Ông gật đầu một cái, cằm hất về một bên ra hiệu, Cố Hoài Nam nhìn sang, Cố phu nhân ngồi ở một bên kia đang nhìn cô cười nhẹ nhàng.
Cố phu nhân- Tuyên Dung, vốn là Phó Đoàn Trưởng đoàn văn công quân khu X, vì bữa cơm này mà cố ý lui buổi diễn lại. Vì vậy Cố Hoài Nam thấy Tuyên Dung thật sự giật mình, trong thoáng chốc khóe mắt có hơi ướt át, lại cố gắng kềm chế, vội đi qua ôm Tuyên Dung một cái.
"Mẹ, rất nhớ mẹ đó."
Nụ cười trên môi Tuyên Dung càng sâu, sờ sờ mặt của Cố Hoài Nam, nhìn lên nhìn xuống đánh giá, "Nam Nam, con thay đổi rồi."
"Có phải trở nên xinh đẹp hơn hay không?" Cố Hoài Nam nói khoác không biết ngượng, chọc cho mọi người đang ngồi cười ầm lên.
Món ăn rất nhanh được đưa lên bàn, không khí trong bữa tiệc lúc bắt đầu xem ra khá tốt, bởi vì Cố Hoài Nam và Cố Minh Triết gần như không nói chuyện với nhau nhiều, vốn Diệp Tích Thượng còn tưởng rằng tình cảm của cô và Tuyên Dung cũng không tệ lắm, nhưng dần dần mới phát hiện thấy tình cảm của hai mẹ con càng giống như là. . . . . . Giả bộ.
Cố Hoài Nam gắp món ăn cho Tuyên Dung thì bà gần như không động đũa qua, mà bà gắp thức ăn cho Cố Hoài Nam lại đều là những món thường ngày Cố Hoài Nam không ăn. Cố Hoài Nam không thích ăn cà rốt và cá, ăn cá với trứng tôm thì bị dị ứng, những thứ này dường như bà đều không biết.
Khi đề tài chuyển t