Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.
và Tiết thần đang giận dỗi nên cũng không chấp.
Cô nằm ở trên giường chỉ chốc lát sau liền thấy buồn ngủ, nhưng đúng lúc đó bỗng dưng bầu trời ngoài cửa sổ chợt trắng sáng, một tia chớp xẹt qua, ngay sau đó một tiếng sấm rất lớn vang dội bầu trời, nhất thời làm cô sợ đến nỗi không còn thấy buồn ngủ nữa.
Từ nhỏ Cố Hoài Nam đã rất sợ sấm chớp, ôm chăn trốn trên giường, cắn môi nhìn cửa sổ chằm chằm. Mỗi khi có tia chớp xẹt qua, cô càng cắn môi chặt hơn.
Vậy mà ông trời giống như là cố ý trêu đùa cô, liên tiếp tạo ra những tiếng sấm vang dội. đôi môi của Cố Hoài Nam cũng sắp bị cắn rách, khẽ cắn răng, ôm chăn nhảy xuống giường, mở cửa chạy thẳng tới phòng của Diệp Tích Thượng, đứng ở cửa lấy can đảm nói vào bên trong.
"Diệp Suất, anh đã ngủ chưa?"
". . . . . ."
"Diệp Tích Thượng?"
". . . . . ."
Vẫn không có động tĩnh, Cố Hoài Nam vừa định kêu tiếp, bên ngoài bỗng nhiên sáng lên, cô sợ hãi la lên một tiếng, ngồi chồm hổm xuống che lỗ tai, vùi đầu vào trong chăn. Đúng lúc này của chợt mở ra, Diệp Tích Thượng dựa vào ánh sáng của tia chớp chiếu vào, thấy rõ một người phụ nữ đang ngồi co rúm lại.
"Nam Nam?"
Cố Hoài Nam ngẩng đầu lên, chu mỏ, đè nén kích động muốn nhào vào trong ngực anh, “Em . . . . . Trên người em không thoải mái."
"Không phải đã uống thuốc sao?"
"Uống rồi nhưng vẫn không thoải mái."
Cô đứng ở đó ngửa đầu nhìn anh rất đáng thương, Diệp Tích Thượng trầm mặc nhìn cô một lát, nghiêng người sang, "Vào đi, anh xem một chút."
Sau khi Cố Hoài Nam nghe xong, nhảy tọt vào giống y như con khỉ. Diệp Tích Thượng đóng kín cửa mở đèn, phát hiện người phụ nữ này đã nhanh chóng nằm trên giường anh rồi. Anh vén chăn lên, quả nhiên ở trên cánh tay của cô thấy từng mảng hồng ban, tìm thuốc bôi lung tung lên.
"Còn ở đâu?"
"Trên đùi." Cố Hoài Nam kéo chân lộ ra, xắn quần ngủ lên, lộ ra hai đùi trắng nõn.
Diệp Tích Thượng nặn thuốc ra bôi lên phía trên, "Về sau những lục như thế này không cần tắm nước nóng."
"Ừ!" Cố Hoài Nam quan sát vẻ mặt của anh, chần chờ hỏi: "Có phải anh tức giận hay không?"
"Không." Diệp Tích Thượng nhàn nhạt, xoa thuốc đều đều cho đến khi hấp thu hết. Tiếng sấm bên ngoài vẫn vang lên không ngừng, cô co rụt bả vai lại, hoàn toàn không thể tránh được ánh mắt của anh .
Cố Hoài Nam ngồi dậy, nâng mặt của anh lên cẩn thận nhìn, rồi cho ra kết luận, "Anh nhất định mất hứng."
Diệp Tích Thượng không lên tiếng, mắt nhìn mũi mũi nhìn ngực lại lấy chút thuốc bôi lên những nốt đỏ trước ngực cô, cho dù cô hỏi thế nào cũng làm như không nghe thấy. Cố Hoài Nam nhớ tới lời nói của Giang Thiệu đêm hôm đó, cố ý phồng má lên, cái miệng nhỏ động đậy, "Giống chuột đồng hay không?"
Động tác của Diệp Tích Thượng vẫn không ngừng.
Cố Hoài Nam chợt quỳ dậy, hai tay khoác lên vai anh, nụ cười rất thuần lương và ngây thơ, "Ca ca, anh đừng tức giận á."
Diệp Tích Thượng hơi trầm xuống. Anh không nói lời nào, Cố Hoài Nam lộ ra vẻ mặt ủy ủy khuất khuất, như mèo nhỏ cọ cọ vào cổ anh, "Em biết sai lầm của mình rồi, ca ca, anh giảm nhiệt đi."
"Anh không phải anh em." Diệp Tích Thượng rốt cuộc mở miệng, kéo giãn cự ly với cô ra một ít, tròng mắt nhìn cô, "Em cũng không phải là Diệp Tiểu An, Giang Thiệu nói cho em biết cái gì?"
"Anh ta nói mỗi lần anh tức giận, Tiểu Diệp Tử làm như vậy là dụ dỗ được anh." Cố Hoài Nam nhìn anh, "Anh ta cũng nói nhược điểm của anh chính là người nhà của anh, tình cảm của anh và Tiểu Diệp Tử thân thiết đến cỡ nào cỡ nào, anh thương và cưng chiều cô ấy đến cỡ nào, vì Tiểu Diệp Tử không tiếc phá vỡ nguyên tắc lần đầu tiên gặp mặt liền động tay với anh ta, bởi vì anh cho rằng anh ta dụ dỗ và ăn sạch sành sanh người em gái thuần khiết và thiện lương của anh. Hừ, anh còn nói chưa động thủ với ai, cũng chỉ là chưa tới mức phải ra tay mà thôi."
Cố Hoài Nam không phát hiện khi mình nói những câu này thì giọng nói của mình không tự chủ mang theo vị chua. Diệp Tích Thượng nháy nháy mắt, "Còn nói cái gì?"
Cô cười một tiếng, lắc đầu một cái. Không muốn nói tiếp, bán đứng tên cầm thú Giang Thiệu kia cô chỉ sợ chính mình cũng không yên ổn.
Bên ngoài kéo dài từng trận tiếng sấm, mưa như trút nước. Cố Hoài Nam ho nhẹ một tiếng, "Cái đó, anh mệt không?"
Diệp Tích Thượng đậy lọ thuốc ném vào cái hòm, "Em còn có việc?"
Cố Hoài Nam liên tục không ngừng lắc đầu lần nữa."Em là cú mèo, một chút xíu cũng chưa buồn ngủ, nếu như anh cũng chưa muốn ngủ, không bằng chúng ta làm chút gì chứ?"
Diệp Tích Thượng bỗng chốc ném tới một ánh mắt, "Làm cái gì?"
Cố Hoài Nam nhất thời lúng túng, nhắm mắt cười, "Tâm sự, nói chuyện tâm tình, cái gì cũng được, anh không có gì muốn hỏi em sao?"
". . . . . ."
"Vậy em sẽ hỏi anh, anh có thể hít bao nhiêu cái hít đất?" Giờ phút này anh chỉ mặc mỗi cái quần cụt, thân trên lộ ra cường tráng, bắp thịt theo động tác của anh khẽ biến hóa thành những đường cong mê người. Tầm mắt Cố Hoài Nam nhìn theo những cử động của anh không rời.
Diệp Tích Thượng sao lại không phát hiện được? cất hòm thuốc xo