Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.
ng, xoay người đi tới phía cô. Mắt Cố Hoài Nam trợn to, vẻ mặt khẩn trương nhưng mong đợi, khi anh vươn tay cũng là lúc nhịp tim cô cũng tăng nhanh.
Bụp ——
Trong phòng chợt tối đen.
Diệp Tích Thượng tắt đèn đầu giường, xoay mình lên giường, nằm xuống bên cạnh cô. Cố Hoài Nam vẫn còn ngây ngốc ngồi ở đàng kia, "Ách. . . . . ."
"Ngủ." Lời của anh đơn giản giống như ra khẩu lệnh cho binh sĩ của mình.
"Em không mệt."
"Anh ngủ."
"Nhưng. . . . . ."
"Con gái sợ sét đánh không có gì mất mặt, Tiểu Diệp Tử cũng sợ."
Thì ra là anh biết, Cố Hoài Nam le lưỡi ở trong bóng tối, được nằm ở bên cạnh anh như ý nguyện, nghiêng đầu nhìn lén gương mặt anh, một lúc lâu mới nhỏ giọng hỏi, "Khi Tiểu Diệp Tử sợ, cũng ngủ cùng một phòng với anh sao? Một giường?"
Anh không lên tiếng, ngầm thừa nhận. Cố Hoài Nam dẩu môi, lại nghe thanh âm của anh truyền tới, "Đó là khi còn bé, khi cô ấy được mười tuổi thì ngủ trên giường, anh ngủ trên sofa."
Khóe miệng Cố Hoài Nam lặng lẽ hất lên, yên lặng đụng đụng anh, anh không có phản ứng, liền nhích lại gần.
Không biết trải qua bao lâu, Cố Hoài Nam vẫn không ngủ được, vừa nghe tiếng sấm, vừa nghe tiếng hô hấp đều đều trầm ổn của anh, dần dần xích gần đầu vai anh, nhẹ nhàng tựa vào.
Bỗng nhiên một tiếng nổ phá vỡ thời khắc tốt đẹp này, Cố Hoài Nam kêu lên một tiếng, thân thể run rẩy co rụt lại.
Có cô ở bên người, Diệp Tích Thượng đã không ngủ được, chứ đừng nói chi một lát cô lại lăn qua lăn lại. Anh thở dài nhỏ đến nỗi không thể nghe được, nhắm mắt lại dang cánh tay ra để cô đầu gối thoải mái hơn một chút, sau đó vỗ nhẹ từng cái vào bờ vai của cô, "Chỉ là những đám mây điện tử đụng vào nhau ——"
"Ông xã." Cố Hoài Nam cắt đứt lời của anh, "Không thể an ủi phụ nữ như vậy."
". . . . . . Là Thiên Lôi trên trời——"
"Em không phải là trẻ con."
". . . . . . Ngủ."
Cố Hoài Nam nháy mắt mấy cái giảo hoạt, bàn tay nhỏ bé kéo mặt của anh qua, "Em dạy cho anh an ủi em thế nào thôi." Nói xong, khẽ nâng mặt lên, bờ môi tiến đến gần chủ động hôn anh.
Đây là lần thứ mấy Cố Hoài Nam chủ động hiến hôn, chính cô cũng không nhớ được. Cũng không rõ là tại sao, người đàn ông này đều khiến cô sinh ra một loại dục vọng với anh, lúc cạn có lúc sâu.
Khi cạn thì chỉ cần một cái hôn liền đủ, mà khi sâu . . . . . Giống như lần trước đó, hoặc như bây giờ, cô không biết mình muốn cái gì, nhưng chính là muốn lấy được một ít đồ vật trên người anh.
Cô từ nằm nghiêng hôn đến khi nằm úp sấp trên người anh, ôm mặt của anh hôn không ngừng. Diệp Tích Thượng nhẹ ôm cô, bàn tay đan vào mái tóc dài của cô, theo tiết tấu của cô mà đáp lại.
Rất lâu sau đó, hai người giằng co một hồi mới tách ra. Đầu nhỏ của Cố Hoài Nam dán cổ của anh thở hổn hển, bàn tay nhỏ bé bám lấy vai anh, "Anh ôm em một cái thôi."
Diệp Tích Thượng siết chặt cánh tay một chút.
"Chặt nữa."
Diệp Tích Thượng dùng thêm mấy phần sức lực, lòng bàn tay vô tình lướt qua mặt cô, có chút ngoài ý muốn chạm vào một chuỗi ướt át lạnh lẽo .
Cố Hoài Nam không tránh bàn tay anh, mà lẳng lặng cảm thụ nhiệt độ cùng nhịp tim của anh. Chờ nước mắt khô đi, chống đầu lên nhìn anh, "Anh làm anh trai của em đi."
Diệp Tích Thượng nhíu mày, "Em không để ý chứ?"
Cô dẩu môi, đầu ngón tay đâm vào cằm của anh, "Em nhớ anh vẫn như vậy, theo em, chăm sóc em."
Cô nói xong, giọng nói lại nghẹn ngào, cuối cùng nhịn không được, đôi mắt lại đỏ lên, một giọt nước mắt tí tách rơi lên môi anh . Cố Hoài Nam dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt trên cánh môi của anh, rồi cúi đầu liếm, "Anh biết nước mắt có mùi vị gì không?"
"Mặn."
Lại một giọt nước mắt rớt xuống, Cố Hoài Nam cười hề hề, "Anh nên nói là ngọt a, sao lại thành thực như thế?"
Diệp Tích Thượng giơ tay lên muốn xóa đi ánh mắt ướt át của cô, "Là em quá không thành thực."
Khóe miệng Cố Hoài Nam trĩu xuống, không cười được, "Anh. . . . . . Làm anh trai em đi, Giang Thiệu nói hết với em về chuyện anh và Tiểu Diệp Tử rồi, em đặc biệt hâm mộ cô ấy, còn có chút ghen tỵ, anh nhận thêm một em gái nữa có được hay không? Em mặc dù không nghe lời, nhưng em có thể nấu cơm cho anh, giặt quần áo cho anh, nói chuyện phiếm với anh, làm bạn với anh, em cũng sẽ chăm sóc anh, giống như anh chăm sóc em vậy, cố gắng không để cho anh cảm thấy. . . . . . Cô đơn."
"Nam Nam." Ánh mắt Diệp Tích Thượng trầm trầm ngắm nhìn cô, mượn ánh sáng yếu ớt muốn nhìn thấu tới đáy mắt cô, "Em không dám thành thực một lần sao?"
Ánh mắt của anh quá sâu quá nóng quá khiếp người, Cố Hoài Nam chỉ biết nhếch nhác chạy trốn, cúi đầu vùi mặt vào cổ anh, "Nếu như mà em nói em cảm thấy anh thích em, không chỉ là thích một ít thôi đâu, anh dám hay không dám thừa nhận?"
Rốt cuộc cô vẫn là một tiểu quỷ nhát gan, không dám nhìn thẳng vào trái tim của mình, không dám đụng quá sâu vào tình cảm. Sợ bị lệ thuộc vào, nhưng lại trơ mắt nhìn mình giao ra từng chút từng chút. Muốn ở cùng anh, nhưng lại không chịu lấy danh nghĩa tình yêu, cuối cùng lại giống như đùa bỡn, rõ ràng là cô thích anh không chỉ m