Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342065
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.
mình, một cái tay khác một lần nữa ở trước ngực mềm mại của cô nhẹ nhàng dùng lực xoa nắn.
"Nam Nam. . . . . ."
Anh cúi đầu gọi tên của cô, trong lúc đó hô hấp xen lẫn khó nhịn ẩn nhẫn. "Anh không muốn. . . . . .làm em bị thương."
Cố Hoài Nam ở bên tai của anh, nhẹ giọng hấp dẫn anh để xuống tự chế. "Đây là quyền lợi anh vốn được hưởng."
Ngồi trong không gian quá nhỏ, một tay Diệp Tích Thượng ôm lấy Cố Hoài Nam xuống ghế sau xe, sau khi mở cửa xe đem cô ném vào. Đầu Cố Hoài Nam đập đến cửa xe, còn không có hòa hoãn tốt đã cảm thấy đai đeo cùng áo lót bị anh kéo xuống từ trên người, váy bị anh thô lỗ giật mở, ngay sau đó thân thể nóng bỏng của anh đè ép xuống tới. Hai cơ thể xích lõa dán chặt nhau, cách quần lót thật mỏng rõ ràng cảm nhận được nhiệt thiết nóng bỏng chống đỡ giữa hai chân cô, thậm chí đã hơi rơi vào nửa phần, hận không thể trực tiếp xông vào.
Cô bị đau, anh cũng bất động. Tay Diệp Tích Thượng lôi kéo đem quần áo che đậy thân thể cuối cùng cởi xuống, miệng Cố Hoài Nam bị môi của anh lấp kín, hai chân bị tách ra, đỉnh này nọ cũng níu tâm Cố Hoài Nam dậy.
Anh là tùy thời cũng có thể khai chiến, nhưng cô gái bên dưới còn chưa có nửa điểm chuẩn bị, cứ như vậy trực tiếp tiếp nhận, không phải là cô sẽ bị anh hành hạ đến chết. Cố Hoài Nam tách cánh tay rút ra đánh anh, thật vất vả mới khiến cho anh chú ý. "Đừng. . . . . . Đừng có gấp. . . . . ."
"Nam Nam." Giọng nói của Diệp Tích Thượng khàn khàn kỳ quái, bàn tay to kìm hông của cô, mình di động trước sau ở phía dưới cô cọ xát. "Cho anh. . . . . ."
Cố Hoài Nam nâng mặt anh lên bắt buộc anh nhìn thẳng mình, cố gắng gọi trở về một chút lý trí của anh. "Em giúp anh trước có được hay không?"
Để cho anh nằm xuống, Cố Hoài Nam giơ tay tắt đèn xe mới bò lên trên người anh, cái đầu lưỡi và tay ở trên người anh gây sóng gió. Diệp Tích Thượng bị cô đè ép cánh tay, trơ mắt nhìn đầu của cô một đường đi xuống phía dưới, cuối cùng đi tới chỗ bụng dưới mới ngẩng đầu nhìn anh một cái.
May mà tắt đèn, Diệp Tích Thượng cũng không nhìn thấy cô bị đỏ mặt. Một tay Cố Hoài Nam cầm của anh hoạt động trên dưới, nếu như giờ phút này Diệp Tích Thượng đủ thanh tỉnh không khó phát hiện tay cô đều khẽ run. Cô vươn đầu lưỡi ra liếm liếm môi, trong lòng len lén lấy làm kinh hãi: thật đúng là không phải một cái tay là có thể nắm giữ, sau này nhất định phải chịu khổ rồi.
Yết hầu Diệp Tích Thượng cổn động lên xuống, nhìn đáy mắt cô lóe lên hưng phấn cùng không dám tin. Cố Hoài Nam cúi đầu, nhẹ nhàng ngậm chặt đỉnh đầu, chỉ nghe thấy Diệp Tích Thượng hít một hơi khí lạnh, bàn tay phủ ở đầu cô ý đồ muốn ấn xuống dưới, bản năng muốn cho mình đi vào sâu hơn một chút.
Cố Hoài Nam vừa ngậm vào mấy tấc, vật thể trướng đại thô to cường tráng căng lên khiến miệng cô “ba” cũng nhả ra, ngay sau đó lại bị Diệp Tích Thượng bỗng dưng nắm hàm dưới. Trong mắt của anh bốc lửa, dùng sức nắm cằm cô, một lần nữa đem vật đó của mình đâm vào trong miệng cô. Trong lòng Cố Hoài Nam hung hăng mắng người đàn ông đáng chết này, không có lựa chọn nào khác, cố gắng phun ra nuốt vào của anh, đầu lưỡi ở trên đỉnh của anh vòng quanh quét.
Nhiệt độ trong miệng cô so với nhiệt độ của anh còn cao hơn, cái miệng nhỏ nhắn bọc anh thật chặt, không ngừng ra vào. Diệp Tích Thượng cơ hồ nếu muốn chết cũng sắp đưa vào chỗ chết, tay ở trên đầu cô hướng bụng dưới mình áp xuống.
"Ngậm vào một chút nữa đi. . . . . ."
Đầu lưỡi nho nhỏ ẩm ướt của Cố Hoài Nam thỉnh thoảng nhẹ hoặc thỉnh thoảng mạnh xẹt qua khe hở trên đỉnh của anh, tay nhỏ bé nắm giữ phần thừa bên ngoài dao động lên xuống, bị anh nhấn một cái, đầu vật cứng rắn như thạch kia liền đâm sâu vào cổ họng cô, nhiều lần lặp đi lặp lại, không tha cô phản kháng. Cổ họng đau rát, kèm theo từng đợt nôn khan, cô khó chịu vừa muốn đánh anh, đã bị Diệp Tích Thượng xoay người một lần nữa áp dưới thân, nắm lấy cái miệng nhỏ của cô, một lần nữa xông vào trong miệng cô, thắt lưng cường tráng khẽ động, biến thành chủ động nắm giữ tốc độ và độ sâu để cho mình mau chóng chìm ngập trong khoái cảm.
Cố Hoài Nam cố gắng chịu đựng nôn khan và chỗ sâu nơi cổ họng đau đớn, bị anh kìm nên tay không thể động đậy, tư thế hoàn toàn mặc người xâm lược, lông mày tinh tế nhíu lại, nước mắt cũng như bão tố đi ra. Diệp Tích Thượng cúi đầu nhìn mình ở trong miệng cô điên cuồng vào ra, nhìn mình bị nước miếng trong miệng cô làm ẩm ướt, mỗi lần bị cô ngậm vào, cô liền phối hợp bao thật nhanh, khoái cảm hít thở không thông và đỉnh đầu bị đè ép cứ từng đợt từng đợt bào mòn anh, hơn nữa càng để lâu càng cao.
Cố Hoài Nam chỉ cảm thấy môi bị căng đến mức càng ngày càng khó chịu, cứ như mỗi dây thần kinh của anh đều ở trong miệng cô, mỗi một cái nhảy động đều từ đầu lưỡi truyền tới, cho nên khiến anh cảm nhận được, lập tức muốn đạt tới cao trào, lúc cô không an phận rốt cục cũng bắt đầu phản kháng. Chẳng qua là cô không biết cử động của mình càng thêm kích thích hỏa dục ở phần thân người đàn ông, chẳng những không thể để cho anh rút ra cự long, lại còn để cho