Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342068
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2068 lượt.
ã lập gia đình chứ? Anh không tin, đừng để anh quá thương tâm." Sách Thế Kỳ làm ra một bộ dạng đau lòng vạn phần, kéo Cố Hoài Nam hướng trong ngực của mình ôm, không nghĩ tới nửa đường bị một cái tay của Giang Thiệu nhẹ nhàng cản trở, đem Cố Hoài Nam cùng anh Sáchh rời ra một chút khoảng cách.
"Sách tiên sinh, cho anh lời khuyên thiện ý, người đàn ông của cô ấy không thích cô gái của mình bị người đàn ông khác ôm tới ôm lui hôn tới hôn lui."
Thần sắc của Sách Thế Kỳ hơi hơi rung mìn, "Anh ta không xứng làm người đàn ông của cô ấy, lúc Nam Nam thống khổ nhất anh ta không theo bên người cô ấy."
Giang Thiệu cũng không phải là ngồi không, một bên khóe miệng rỗi rãnh câu lên. "À? Nghe ý tứ của anh thì là anh xứng hơn rồi sao?"
Sách Thế Kỳ nhìn lên nhìn xuống đánh giá Giang Thiệu một phen, cười rất vừa ý: "Không tệ, tôi biết rõ quá khứ của Nam Nam, chúng ta có chung một bí mật, hơn nữa dựa vào nghề nghiệp của tôi thì tôi cũng là người thích hợp nhất với Nam Nam."
Giang Thiệu khẽ cười, ngược lại hỏi Cố Hoài Nam: "Anh ta biết cô tới thành phố B là vì cái gì sao?"
"Biết."
Chữ “anh” này dĩ nhiên chỉ là Diệp Tích Thượng, Cố Hoài Nam không khỏi cảm thấy có chút chột dạ, ánh mắt và giọng nói kia của Giang Thiệu giống như thật sự cô tới đây tìm tình nhân vậy.
Giang Thiệu gật đầu một cái, lại liếc nhìn người đàn ông này: “Vậy tôi sẽ không quấy rầy hai vị ôn chuyện nữa, Sách tiên sinh ở thành phố B nếu có gì khó khăn có thể tìm tôi, bạn bè của Nam Nam đều là người một nhà, đừng khách khí, cứ mở miệng là được."
Nhưng dù như vậy, Sách Thế Kỳ cũng chưa đủ khiến cô yêu anh .
Lúc ăn cơm Cố Hoài Nam kể rất nhiều chuyện của cô và Diệp Tích Thượng, khi cô kể những chuyện này thì mặt mày hớn hở, đôi mắt trước sau vẫn luôn cong lên, Sách Thế Kỳ nghiêm túc lắng nghe, rồi sau đó trầm mặc hồi lâu.
"Có thể làm cho em có dũng khí tiếp tục thử nghiệm tình yêu lần nữa, tôi nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao người đàn ông kia có thể làm được chuyện mà tôi đã bỏ ra mấy năm nhưng lại làm không được."
Cố Hoài Nam cũng không biết đáp án: "Có lẽ chỉ vì anh ấy là Diệp Tích Thượng." Cô cầm điếu thuốc, đặt vào môi, nhưng không đốt, chợt phát giác dường như đã lâu mình không chạm qua vật này rồi.
"Trước kia tôi vẫn không hiểu, những cô gái bình thường có rất nhiều thứ tại sao tôi không có, gia đình mỹ mãn, người nhà yêu họ và luôn quan tâm đến họ, nhưng tôi lại không được như thế, bọn họ chỉ thấy Cố Hoài Nam tôi luôn tùy ý làm bậy, không ai biết mỗi một bước đi tôi đều rất cẩn thận và hết sức lo sợ. Sauk hi lấy anh ấy, bỗng nhiên cái gì em cũng có, ví dụ như trước kia em lấy một thứ đồ gì đó đều phải dè dặt, thậm chí em còn không dám nghĩ, hạnh phúc nho nhỏ đó lại vô cùng quý báu, cứ như vậy đi tới bên cạnh em, Diệp Tích Thượng có một loại năng lực, khiến em vừa nghĩ tới anh thì thấy trong lòng trở nên ấm áp, liền không thể không buông hết những cái gai trong lòng, nếu không buông đi, em sợ những cái gai của em sẽ làm bị thương đến anh ấy, sợ anh ấy sẽ đau, thoạt nhìn thì anh ấy xem ra có vẻ cứng đầu, cường đại như vậy."
Sách Thế Kỳ cầm tay của cô, nhìn thấy trong đôi mắt xinh đẹp của Cố Hoài Nam lóe lên những ánh sáng như gợn sóng, nghe thấy giọng nói mềm mại nhẹ nhàng của cô vang lên trong màn đêm yên tĩnh.
"Anh ấy làm em có một loại cảm giác, tất cả những gì em phải trải qua lúc trước chính là vì để cho em có thể gặp được anh ấy, những chuyện đã em đã từng bị tổn thương cũng chính là những hòn đá cản đường em đến bên cạnh anh ấy, nhưng từng hòn đá chính là một mũi tên chỉ đường, để em có thể đi tới đến bên cạnh anh ấy."
Cố Hoài Nam chuyển ánh mắt qua, chợt cười vẻ xin lỗi: "Có phải em nghĩ quá nhiều không? Không nên cười em, những lời này em chỉ nói với anh."
"Rất vinh hạnh." Sách Thế Kỳcũng cười, mang theo mấy phần khổ sở: " Mặc dù khi anh nghe những chuyện em kể thấy rất khổ sở, nhưng với tư cách là bác sĩ của em anh cũng cảm thấy vui mừng thay em."
"Cám ơn anh."
Cố Hoài Nam thành tâm nói cám ơn, Sách Thế Kỳcảm giác mình uống vào không phải là rượu, mà là cà phê đắng chát, câu cám ơn này đồng nghĩa với lời từ chối sau cùng của cô.
**************************************
Giang Thiệu vừa rời đi thì Cố Hoài Nam và Sách Thế Kỳ phải đi gọi điện thoại cho Diệp Tích Thượng, nhưng không có ai nghe, ngày hôm sau mới nhận được câu trả lời của anh.
"Anh đối với cô dâu có tiền án chạy trốn này thật đúng là yên tâm, không sợ cô ấy chạy trốn nữa sao?" Giang Thiệu kể lại tình hình tối qua nhưng cũng không quên thêm mắm thêm muối, cuối cùng kết luận: "Hai người bọn họ quan hệ cũng không phải thần mật bình thường, theo tôi thấy địa vị của Sách Thế Kỳ ở trong lòng Cố Hoài Nam không thua gì Trần Nam Thừa, dù nói thế nào thì Trần Nam Thừa cũng đã có vợ con rồi, nhưng Sách Thế Kỳ vẫn còn là người đàn ông độc thân kim cương a."
"Còn gì nữa không?" Diệp Tích Thượng hỏi có chút không yên lòng.
Giang Thiệu đổi tay cầm điện thoại: "Tôi