Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342069

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.

tôi liền thật là cả đời lưu manh một cây rồi." Giang Thiệu vẫn cong khóe miệng lên. "Hoàn hảo, Tiểu Diệp Tử nhất định sẽ trở lại, bất kể là ba năm, hay là ba mươi năm, cô ấy nhất định sẽ trở lại, tiểu nha đầu kia sẽ nhớ tôi mà chịu không được."
Nói đến Diệp Tiểu An, cả người Giang Thiệu cũng không giống nhau, không phải một hai từ ngữ đơn thuần là có thể hình dung. Cố Hoài Nam hồi tưởng lại bộ dạng bối rối luống cuống lúc trước khi anh lầm tưởng mình là Diệp Tiểu An, trong lòng hơi xúc động.
Phải yêu nhiều bao nhiêu, mới có thể để cho người đàn ông này có kiên định-tín niệm cùng đau khổ chấp nhất chờ đợi, đáy mắt anh toát ra yêu thương cho dù ai cũng nhìn ra được. Cố Hoài Nam bĩu môi, từ trong túi móc ra một búp bê đưa cho anh.
Ánh mắt Giang Thiệu nhất thời sáng lên, cầm vật trong tay lăn qua lộn lại nhìn.
"Cô ấy gửi trở lại." Cố Hoài Nam đem dây chuyền con nít lôi ra, "Cùng cái này là một bộ, hoàn hảo nhiều nhân duyên con nít bị Diệp Tích Thượng thu, trước lúc tôi đi len lén lấy ra một cái cho anh nhìn vật nhớ người."
"Chúng chị em gái đạt đến một trình độ nào đó!" Giang Thiệu giơ ngón tay cái lên, mặc kệ cô châm chọc. "Cũng chỉ có Tiểu Diệp Tử mới có thể tin tưởng loại vật này."
Có một thứ mềm mại thông thấu tâm cô ấy, ánh mắt của cô ấy nhìn thấy đều là tốt đẹp, cùng Diệp Tích Thượng giống nhau làm cho người ta thấy tất cả đều là ấm áp. Cố Hoài Nam vừa cho anh một tờ bưu điện, "Hòm thư từ trên xuống dưới, bất quá trong lòng cô ấy không muốn để cho mọi người biết cô ấy ở nơi nào, đoán chừng dựa vào địa chỉ phía trên này thì anh tra ra được nhưng cũng không có Sách dụng lớn. Chỗ Diệp Tích Thượng và Diệp ba ba tôi cũng có nghe ngóng qua, ngay cả chỗ Tiết Thần tôi cũng đã hỏi, quả thật không biết hành tung của cô ấy."
Giang Thiệu có hơi thất vọng, "Tôi không tin, Tiểu An từ nhỏ đã nghe anh ta, anh ta nói gì là cái đó, so sánh với ba cô ấy còn hơn ba cô ấy, không thể nào không đem hành tung của cô ấy nói cho Diệp Tích Thượng." Dứt lời khinh bỉ nhìn Hoài Nam. "Cô được không? Đừng mù quáng, khuôn mặt và dáng người tốt, bên gối gió thổi qua, xương Diệp Tích Thượng cũng có thể yêu mềm, lâu như vậy còn làm không được chuyện này, thật là phụ lòng tổ chức và tín nhiệm đối với cô."
"Biến, coi tôi như cái gì hả? Coi anh ta như cái gì hả? Quy tắc giữ bí mật không đảm nhiệm qua?"
Giang Thiệu cười: "Quy tắc giữ bí mật vừa không để cho cô giữ kín, cái này gọi là tri tình bất báo (biết tình hình nhưng không báo)."
"Bệnh nghề nghiệp." Cố Hoài Nam lườm anh một cái. "Nhiều nhất thì tôi tiếp tục giúp anh lưu ý là được."
"Nam Nam cục cưng bé nhỏ!" Lúc hai người đang trò chuyện, một giọng nói to lớn của người đàn ông bỗng dưng sáp đi vào. Cố Hoài Nam vui mừng quay đầu lại, một hình người khỏe mạnh mặc Tây phục, trên mặt người đàn ông nở nụ cười đã hướng mình đi tới.
Cố Hoài Nam hưng phấn nhảy dựng lên, vội vàng đứng dậy đi nghênh anh.
Sách Thế Kỳ một phát bế cô lên, ôm thật chặt, ở cái trán cô hôn ba cái vang dội. "Rốt cục nhìn thấy em, anh nhớ muốn chết!"
Giang Thiệu trợn mắt hốc mồm, này. . . . . . Tình huống nào? Thật làm cho anh nói qua rồi hả? Sách Thế Kỳ là tiểu tình nhân của Cố Hoài Nam sao?
Này nhưng hư, anh vợ của anh bị đội nón xanh rồi.
Sách Thế Kỳ nhiệt tình lại nhiệt tình, phản ứng cũng cực nhanh , nhìn thấy Giang Thiệu một bên liền đem Cố Hoài Nam để xuống, cười hỏi Cố Hoài Nam: "Vị này là ban của em?" Tiếp đó lại nhìn về phía Giang Thiệu, "Cám ơn anh theo Nam Nam chờ tôi, tôi là Sách Thế Kỳ."
Anh ta vươn tay, Giang Thiệu cầm một chút, khí chất nhanh nhẹn cười xuống. "Quá khách khí rồi, tôi là Giang Thiệu, là Nam Nam . . . . . . Người một nhà."
Lông mày anh tuấn của Sách Thế Kỳ nhướng cao, "Cậu cũng là người theo đuổi Nam Nam?"
Lời này vừa nói ra, Giang Thiệu cho Cố Hoài Nam một ánh mắt "Cô xong rồi, cô thực có can đảm dấu Diệp Tích Thượng trộm đàn ông", đối với bộ dạng đẹp trai không phải giả mạo, người đàn ông lắc đầu. "Không, cô ấy là chị dâu của tôi."
Lúc này đến phiên Sách Thế Kỳ nghẹn họng nhìn trân trối, thật lâu mới kịp phản ứng, xoay đầu lại nhìn chằm chằm Cố Hoài Nam. "Em lập gia đình?"
Cố Hoài Nam đem Giang Thiệu ở trong lòng mắng một vạn lần, lúng túng nhếch miệng cười với Sách Thế Kỳ. "Ừ, không cẩn thận phải gả đi."
"Chuyện khi nào?" Hai đầu lông mày của anh nhíu chặt, bộ dạng rất không vui mừng. "Em trở về nước chưa tới nửa năm, làm sao bỗng nhiên lập gia đình?"
Cố Hoài Nam cắn cắn đôi môi, kiên trì thẳng thắn được khoan hồng: "Thật ra thì, lúc anh biết em thì em đã lập gia đình. . . . . ."
Sắc mặt Sách Thế Kỳ nhất thời càng thêm khó coi, quay mặt lại hướng Giang Thiệu chứng thực. "Cô ấy nói là sự thật? Cô ấy đã kết hôn rồi?"
Khuôn mặt Giang Thiệu cười thành một đóa hoa, nhún nhún vai. "Theo tôi được biết, cô ấy gả cho một quân nhân."
Cố Hoài Nam liều mạng trừng Giang Thiệu, lần này tới đây cô chính là chuẩn bị đem chuyện này nói rõ với Sách Thế Kỳ, không nghĩ tới lại làm cho anh cứ như vậy cho bạo ra ngoài.
"Làm sao em đ


Teya Salat