XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.

gái cô không có."
Cố Hoài Nam lập tức thay đổi sắc mặt, theo bản năng lui về sau một bước. Giang Thiệu nhất thời liền cười, "Cô thật đúng là né tránh anh ta như rắn rết bò cạp rồi hả? Tôi biết anh ta và đã từng sóng vai chiến đấu, thế nhưng đều là chuyện quá khứ rồi, sau khi rời khỏi Lục Quân gần như chúng tôi không hề liên lạc với hau nữ, trước khi biết được quan hệ của cô và Diệp Tích Thượng, sự hiểu biết của tôi đối với cô cũng chỉ hai điểm, một - trên tay cô có nốt ruồi, hai - cô là bạn gái của Trần Nam Thừa."
Cố Hoài Nam mím môi, sau đó là cười khổ: "Tôi cũng không biết phải dùng tâm trạng như thế nào để đối mặt với anh rồi, thế giới này thật nhỏ, nếu anh đã sớm biết, sao không vạch trần tôi?"
"Vạch trần cô, vậy làm sao chúng ta còn có thể bàn một cuộc làm ăn?"
". . . . . ." Cố Hoài Nam coi như là lãnh giáo được dụng tâm “hiểm ác” của người đàn ông tên Giang Thiệu này, thì ra là ngay từ lần gặp mặt đầu tiên đã có chủ ý với cô, hôm nay lại chỉ cần nói mấy câu đã khiến cô tự động hiện nguyên hình, không đánh đã khai.
"Tôi biết cô muốn hỏi cái gì, tôi chưa từng nói với Diệp Tích Thượng chuyện cô giả trang thành Cố Hoài Tây, về phần anh ta có phát hiện ra không thì tôi cũng không rõ lắm. Lại nữa, cô yên tâm, cho dù tôi có vì Tiểu An thì cũng phải đứng ở phe Diệp Tích Thượng." Giang Thiệu đóng cốp xe lại, bưng thùng bia lên, "Trước tiên cô nên chỉnh đốn lại tâm trạng chuẩn bị gặp mặt người phụ nữ mà Diệp Tích Thượng hận nhất trên đời này đi."
Vừa nhắc tới chuyện này, tâm trạng Cố Hoài Nam lại phức tạp, đi theo Giang Thiệu vào thang máy, nhìn Giang Thiệu mở cửa nhà, đôi giầy nữ để trước cửa kia lại khiến trái tim cô trong nháy mắt vọt lên tới cổ họng.
Giang Thiệu vừa để bia để xuống, một người phụ nữ trung niên nữ mặc chiếc váy dài quá gối từ từ trong nhà bước ra đón: "Tiểu Thiệu, hai vị này là bạn của con sao?"
Khi Giang Thiệu nhìn Sách Thế Kỳ giới thiệu thì Cố Hoài Nam rõ ràng nghe được anh ta nói: "Đây là mẹ của tôi —— Cảnh Thiên."
Cảnh Thiên cười nhẹ nhàng, bàn tay vuốt tóc rất tự nhiên, nhìn qua bà so với tuổi thật thì trẻ hơn rất nhiều, bộ váy màu xanh làm tôn lên làn da rất trắng của bà, giữa hai lông mày vừa mềm mại nhẹ nhàng nhưng lại không mất đi vẻ thông minh, lúc nhìn về phía cô thì nụ cười trong đáy mắt lại tươi hơn một chút, thân mật kéo tay của cô: "Cô bé này dáng vẻ thật xinh đẹp, rất quen mặt, khiến tôi nhớ tới Tiểu Diệp Tử nhà chúng ta, vừa nhìn đã biết là một nha đầu có tính cách rất tinh quái nhưng cũng động lòng người."
Cố Hoài Nam cười dịu dàng đến mức xấu hổ, nhưng thật ra thì khẩn trương đến độ đầu ngón tay lạnh ngắt rồi, so với lần đầu tiên tới Diệp gia gặp Diệp Cẩm Niên thì không khá hơn bao nhiêu, chỉ là lần này không có Diệp Tích Thượng ở bên cạnh cô, cũng không có ai ôm cô để cho cô buông lỏng.
Giang Thiệu dĩ nhiên nhìn thấy sự khẩn trương của cô, cũng cười: "Mẹ, cô ấy là Cố Hoài Nam, mẹ gọi cô ấy là Nam Nam thì được rồi."
"Nam Nam? Tên cũng đặc biệt, dễ nghe."
Cảnh Thiênmời khách vào nhà, kéo Cố Hoài Nam gần hơn: "Nam Nam, năm nay bao nhiêu tuổi?"
"27."
Cảnh Thiênvui mừng, lại hỏi thêm mấy câu, sau đó quay đầu lại nói với Giang Thiệu: "Nam Nam cùng tuổi với Diệp Tử, chỉ lớn hơn con bé vài tháng, cũng thích vẽ tranh, thật là trùng hợp."
"Còn khéo hơn nữa, Nam Nam là người thành phố S, hai người là đồng hương."
Giang Thiệu bổ sung, Cảnh Thiênmừng rỡ biến thành kinh ngạc, đối với cô bé xinh đẹp trước mắt này càng thêm yêu thích.
Khi bọn họ về tới nhà thì Cảnh Thiêncũng đã làm xong thức ăn, đối mặt với một bàn thức ăn phong phú, khẩu vị Sách Thế Kỳ vô cùng tốt, hơn phân nửa thức ăn đã vào bụng anh ta, có ăn có uống, vô cùng vui vẻ. Tửu lượng của Giang Thiệu so với anh ta tốt hơn nhiều, nhưng Sách Thế Kỳ cũng không chịu yếu thế, nhắm mắt cùng anh trước hết là liều mạng uống rượu trắng sau đó liều mạng bia, uống đến khi say khướt vẫn không quên ca ngợi tài nấu nướng rất ngon của Cảnh Thiên.
"Đây là món ăn Trung Quốc mà tôi ăn thấy ngon nhất!"
Anh ta nói xong rồi cắm đầu đổ gục trên bàn say đến nỗi ngủ mê man, chọc cho Cảnh Thiên bật cười, oán trách Giang Thiệu mấy câu.
Giang Thiệu đỡ Sách Thế Kỳ đi, thoáng chốc trong phòng ăn yên tĩnh không ít.
"Nam Nam, ăn cá đi, tay nghề làm cá của Dì là tuyệt nhất, mỗi lần Tiểu Thiệu và cha của nó đều ăn sạch bách." Cảnh Thiên chọn một miếng lườn cá ngon nhất gắp cho Cố Hoài Nam, liếc nhìn hai con tôm trong chén cô một chút cũng không động: “Cháu không thích ăn tôm?"
"Không phải, không phải ——"
Cố Hoài Nam vội vàng lắc đầu, không muốn khước từ tấm lòng của Cảnh Thiên, liền gắp tôm đưa vào trong miệng, nhưng cô chưa kịp cắn đã bị bà chặn lại: "Có phải dị ứng hay không? Hàng xóm nhà chúng ta có một cô bé dị ứng với hải sản, tất cả hải sản đều không ăn."
Cảnh Thiên ảo não để đũa xuống, vẻ mặt lo lắng: "Vừa rồi cháu mới ăn cá, có sao không? Có muốn đưa cháu tới bệnh viện không?" Dứt lời liền đứng lên tính kêu Giang Thiệu.
Không biết vì sao, ánh mắt Cố Hoài Nam bỗng dưng chua