Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/486 lượt.
hút trấn động. Gần đây, tôi thường hay phát sinh cảm giác tội lỗi, Nghiêm Diệu đối với tôi càng tốt, loại cảm giác này càng mạnh mẽ.
Trong lòng tôi vẫn thường có mâu thuẫn. Tôi một mặt cảm thấy áy náy, một mặt lại tự khuyên nhủ chính bản thân mình rằng, không cần mềm lòng, đó khẳng định là Nghiêm Diệu tự mình cảm thấy tội lỗi, hắn biết anh trai hắn gây nên tội ác, thậm chí, có lẽ hắn cũng từng tham dự trong đó.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện Nghiêm Diệu luôn lạnh lùng với mọi người lại đặc biệt ôn nhu đối với tôi, mang theo sự sủng ái, ánh mắt như vậy khiến cho người ta tim đập chân run.
Giống như lúc này, rõ ràng biết nói như vậy đối với Nghiêm Diệu là chạm vào điểm nhạy cảm của hắn, tôi vẫn tàn nhẫn mở miệng, tôi rõ ràng nhìn thấy vẻ bối rối hiện lên trong mắt hắn.
“Nghiêm Diệu?”
“Tịch Ngôn… Nếu…” Nghiêm Diệu bỗng nhiên nắm lấy đầu vai tôi. Nhìn tôi chằm chằm, vài lần muốn nói lại thôi, tôi nghĩ có lẽ hắn muốn thẳng thắn nói với tôi mọi chuyện, nhưng cuối cùng hắn cái gì cũng không nói. Hắn chậm rãi kéo lấy tay của tôi, mở ra, đầu ngón tay hắn chạm vào lòng bàn tay tôi, ngón trỏ di di theo những đường chỉ tay. Một cảm giác tê dại lan tràn nơi khuỷu tay, trong lòng tôi dâng lên cảm giác khó chịu, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt tối đen như mực kia của Nghiêm Diệu.
Tôi khó khăn mở mắt ra, chủ động dựa vào đầu vai của Nghiêm Diệu. Ôm hắn. Khẽ khàng nói:
“Nghiêm… Diệu!”
“Nghiêm Diệu, anh… yêu em sao?”
Trên đỉnh đầu tôi là một mảng trầm lặng.
Hồi lâu không nghe được câu trả lời của Nghiêm Diệu, nhưng lại làm cho tôi âm thầm nhẹ nhàng thở ra. Ít nhất, hắn không yêu tôi, tôi cũng sẽ không có cảm giác tội lỗi.
Nghiêm Diệu bỗng nắm chặt cánh tay tôi, tay hắn nâng cơ thể tôi hướng về phía trước, môi bắt đầu hôn lên tai tôi, tôi hô hấp ngày càng dồn dập, cơ thể bất an trong vòng tay hắn, hắn vén váy tôi lên, dùng sức nâng hai chân tôi, tôi nghe được tiếng mở thắt lưng, giây tiếp theo, không cho tôi thời gian chuẩn bị liền tiến vào cơ thể tôi, tôi cảm giác được thân mình hắn kịch liệt rung động, đầu tôi va chạm vào bờ vai rộng lớn của hắn, tôi vô lực dựa vào hắn, cơ thể như bị trêu đùa đến cực hạn, nhưng đầu óc tôi lại vô cùng tỉnh táo, tôi tinh tường nhận thấy sự cuồng loạn đang dâng lên trong mắt Nghiêm Diệu, trong con ngươi đen bỗng xuất hiện một tia sáng nhỏ nhoi. Trong khoảnh khắc này, tôi đặc biệt lưu luyến si mê nhìn gương mặt hoàn mỹ trước mắt, nhưng rất nhanh, trong cơ thể cảm giác khoái hoạt điên cuồng kéo tôi trở về, tôi lại bất lực chớp cơ thể theo động tác của Nghiêm Diệu, nghe âm thanh hắn thở dốc bên tai tôi. Tôi nhắm mắt lại, dời khoi thân thể Nghiêm Diệu nhưng lại bị hắn kéo trở lại, nặng nề ôm lấy, tôi không chịu nổi nữa, ôm lấy đầu vai của hắn, thanh âm khàn khàn “Nghiêm… Diệu! Nghiêm Diệu!”
Tôi không biết chính mình đang gọi cái gì, tựa như người chết đuối, liều mạng bắt lấy thứ gì đó để mong sống sót.
Một đôi bàn tay ấm áp ôm lấy tôi, Nghiêm Diệu để cho tôi dựa vào sô pha, toàn thân tôi vô lực, biết rõ tôi không chịu được, nhưng hắn vẫn như trước mạnh mẽ va chạm, như muốn đem tôi khảm vào cơ thể hắn. Ngay cả ánh sáng hiện lên trong mắt hắn cũng là thứ khiến người ta chói mắt đến khó chịu. Tay hắn chạm lên ngực tôi, lần đầu tiên, tôi phát hiện ra, bàn tay của hắn cứng rắn đến nỗi khiến người khác đau đớn.
Lần tiến nhập thứ ba của Nghiêm Diệu khiến tôi cảm giác mình như một đám mây đang tan biến. Tử đau đớn cắn đầu vai của Nghiêm Diệu, trong miệng vị máu tươi ập đến, nhưng hắn lại không hề hừ dù chỉ một tiếng, tuy rằng bàn tay bá đạo trên người tôi đã dừng lại, nhưng động tác dưới thân không hề có ý định chấm dứt. Hắn xâm nhập tôi càng mạnh, thân mình nhu nhuyễn của tôi bám chặt vào hắn, tôi mở mắt ra, đối diện với tôi là cặp mắt nóng như lửa của Nghiêm Diệu.
Bên tai tôi, hắn nói “Tịch Ngôn…”
“Tịch Ngôn…”
“Anh yêu em, Lộ Tịch Ngôn!”
Thế giới bí mật
Biết không? Em rất may mắn đấy, Nghiêm Diệu đối với những thứ nó yêu thích luôn đặc biệt chấp nhất...
Đặc biệt chấp nhất ư?
Tôi bừng tỉnh, trước mặt là một mảng tối đen, tôi nghe thấy tiếng thở dồn dập của mình trong bóng đêm. Ngực tôi phập phồng kịch liệt. Thật lâu sau, tôi mới áp chế được cảm giác kinh hoàng trong lòng.Tôi muốn cựa mình một chút, nhưng cánh tay Nghiêm Diệu đang ôm tôi, khiến tôi không thể cựa quậy được.
Tôi nhắm mắt rồi lại mở ra, hít một hơi thật sâu, trên mặt cảm nhận được cái vuốt ve ấm áp, Nghiêm Diệu hôn nhẹ lên tai tôi, khẽ nói “Em tỉnh rồi?”
Tôi quay đầu, vẫn là đôi mắt đen như mực ấy, lóe lên một chút ánh sáng chói mắt. Hắn không ngủ sao? Hắn vẫn chưa ngủ, cứ như vậy nhìn tôi ư?
Tôi dừng hô hấp. Ánh mắt ảm đạm cụp xuống, trầm mặc một hồi lâu.
“Tịch Ngôn…!”
Đúng lúc này, một tia chớp xẹt ngang qua cửa sổ. Ánh sáng mơ hồ chiếu vào trong phòng ngủ. Tôi nhìn khuôn mặt hoàn mỹ trước mắt mình, đôi con ngươi đen như mực, lại ánh lên một tia sáng nhỏ nhoi, rất rạng rỡ. Đôi mắt Nghiêm Diệu nhìn thẳng vào tôi