Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 134487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/487 lượt.

cho nó nổi tiếng, là nơi buôn bán ma túy.
Bởi vì vị trí địa lý đặc thù, Thị trở thành nơi vận chuyển trung gian tốt nhất của tập đoàn buôn ma túy, đặc biệt bọn chúng luôn luôn biến hóa, không có một sơ hở nào, điều này càng khiến cho Thị trở nên nổi tiếng.
Thuốc làm giảm đau – hay cây thuốc phiện yêu dã đúng là làm cho con người giảm bớt nỗi đau da thịt, nhưng cũng chính là con mồi đưa con người ta đến gần với địa ngục.
Đó cũng chính là, khúc dạo đầu cho bài ca hủy diệt.
Tôi chưa từng đến Thị, mặc dù ba tôi công tác ở đây hơn mười năm, chúng tôi cũng chưa được đến lần nào, mỗi lần ba tôi trở về chúng tôi đều đắm chìm trong cảm giác hội ngộ, nhưng lại không thấy ông nói gì về chuyện ở nơi làm việc, ba tôi luôn che dấu rất tốt, ông ấy luôn kịch liệt ngăn cách chúng tôi khỏi nguy hiểm ở thế giới bên ngoài. Ông lại không hề biết rằng, càng muốn tránh, thì càng dễ bị liên lụy.
Tôi yên lặng nhìn ô tô đi trên phố to ngõ nhỏ, tự nhủ với bản thân “Lộ Tịch Duy, không lâu nữa đâu, anh có thể ra đi một cách thanh thản, lúc ấy trong không khí sẽ tràn ngập mùi hoa.”
Em đã đến đây rồi, Tịch Duy.
Anh có nhìn thấy không?
Nhìn thấy không?
“Tiểu thiếu gia, chúng ta về biệt thự sao?” Lái xe nhìn Nghiêm Diệu qua tấm kính, thuận tiện liếc mắt nhìn tôi một cái.
Nghiêm Diệu trầm mặc một hôig nói “Không, đến Khải Duyệt!” Sau đó nhìn về phía tôi “Chúng ta ở khách sạn, biệt thự hơi xa một chút, không tiện đi lắm!”Tôi gật đầu, tôi đương nhiên nhận thấy cách nói chuyện là lùng của Nghiêm Diệu, hắn nói như vậy, nhất định rất băn khoăn, tôi bây giờ mới để ý rằng Nghiêm Dịch chưa đến, nơi này ngoại trừ hai chúng tôi ra, không có bất cứ người nào liên quan đến Nghiêm Dịch. Chẳng lẽ thật sự như hắn nói, là để chúng tôi đến đây nghỉ hè thôi sao?
Tôi không cam lòng, dù sao tôi cũng đã chờ ngày này lâu như vậy.
Cảm giác như tôi sắp có lể lột bỏ mặt nạ bí ẩn kia, nhưng không hề có chút động tĩnh. Nghiêm Dịch rất khó nắm bắt, tôi thậm chí còn cảm thấy bản thân mình bị hắn xem như quả bóng đùa ngịch trong lòng bàn tay, hắn cứ thế thỏa thích mà điều khiển tôi, tôi chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo ý hắn, kỳ thật, làm sao tôi lại không biết, đây có lẽ chính là một cái bẫy do Nghiêm Dịch kỳ công đặt nên, nhưng so với việc đứng một chỗ nghi ngờ những chuyện mờ ám xảy ra trong thế giới kia, tôi tình nguyện đi vào thế giới đó. Cho dù là thương tích đầy mình tôi cũng chấp nhận.
Cho nên, khi Nghiêm Diệu nói không muốn đưa tôi về biệt thự Nghiêm gia, tôi liền biết được rằng, nơi đó mới chính là nơi tôi nên đi.
Đến khách sạn, chúng tôi đi đến bàn tiếp tân làm thủ tục nhận phòng, tôi và Nghiêm Diệu ngồi ở sô pha trong đại sảnh, tôi đưa mắt nhìn xung quanh, bốn phía đều được trang hoàng rất hoa lệ, đăch biệt là chiếc đèn trần bằng ngọc lưu ly giữa sảnh càng làm tăng thêm sự hoa lệ nơi đây. Bốn phía đều phát ra ánh sáng, khiến người ta không mở được mắt.
Ngay cả chiếc sô pha mà tôi đang ngồi này, xem ra cũng hàng xa xỉ nhập từ nước ngoài về, cho dù lúc đi vào tôi không để ý biển khách sạn, nhưng có thể đoán được dễ dàng, đây nhất định là khách sạn năm sao. Tôi biết rõ về tài sản của Nghiêm gia, nhưng nhìn cuộc sống xa xỉ của bọn họ thì cũng có thể ước lượng được, nhưng là tất cả dùng máu tươi để gây dựng nên cơ nghiệp như ngày hôm nay, cái mùi vị tanh hôi ấy thật khiến người ta buồn nôn.
Tôi ngẩng mặt lên, vừa lúc nhìn thấy mấy người ở bàn tiếp tân đang cúi đầu làm việc, lại khẽ liếc mắt nhìn tôi, thấy tôi ngẩng mặt lên vội vã nhìn đi hướng khác, không dấu vết lại tiếp tục cúi đầu làm việc. Bên cạnh tôi, Nghiêm Diệu có chút đăm chiêu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, sau khi vê đến Thị, hắn càng trở nên trầm mặc, không nói lời nào, tôi biết, hắn từng trải qua tuổi thơ không tốt đẹp như những người bình thường, nên khi vào nơi này, hắn hiển nhiên không muốn động đến phần ký ức đấy. Tôi chắc chắn nếu không phải tôi nói muốn đến đây, có lẽ hắn cả đời cũng không muốn về lại nơi này.
Vì tôi…
Bởi vì tôi nói tôi muốn đến đây, nên Nghiêm Diệu mới trở lại.
Kỳ thật, tôi không thích Nghiêm Diệu đối với tôi quá mức dung túng như vậy, mỗi khi đưa ra yêu cầu, tôi thậm chí còn mong hắn có một chút cự tuyệt. Hắn cứ dễ dàng đồng ý làm cho lòng tôi càng tăng thêm phần áy náy. Tôi cảm giác sự nhượng bộ của hắn như một đôi tay vô hình đặt trên lồng ngực tôi, càng ngày càng nhanh, càng lúc càng nặng nề, ép cho tôi không thể thở nổi, làm cho con người ta hoảng hốt lo lắng, khiến cho con người ta cảm thấy bất an, ngoài ra còn rất sợ hãi!!!!
“Em trai!” Một giọng nữ mềm mại mang theo cảm xúc ngạc nhiên vang lên trong đại sảnh.
Tôi ngẩng đầu, trước mắt tôi là khuôn mặt xinh đẹp, trong đôi mắt chớp động kia lóe lên tia sáng kỳ dị. Lòng tôi không nhịn được sợ hãi muốn kêu một tiếng. Cảm xúc của cô gái chuyển biến một cách linh động uyển chuyển. Cô ta đứng tại chỗ, qua không gian rộng lớn ở đại sảnh, lẳng lặng nhìn về phía chúng tôi.
Cô ta xưng hô như vậy với Nghiêm Diệu, không lẽ…
Tôi nhìn Nghiêm Diệu, hắn cũng bất ngờ như tôi,