Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/536 lượt.
n tao sẽ cho mày biết thế nào là lợi hại, anh em, bắt cô ta lại!”
Tên đàn ông đi đầu ra lệnh, một đám người liền tiến đến vây lấy tôi, tôi liền đá một cước, khiến một tên ngã xuống, bọn chúng hiển nhiên không đoán được tôi đã từng tập võ, tất cả lùi lại phía sau vài bước “Không nhìn ra được cô cũng luyện võ đấy!” Vẫn cái giọng điệu khinh miệt như trước, ai nấy đều thấy được, hiện tại tôi không đánh lại được bọn chúng.
Cuối cùng, một tên vọt đến, tôi tránh sang một bên, không ngờ lại bị chúng bắt được, dùng dây trói bả vai tôi, tôi đau quá khuỵ xuống, nhưng giây tiếp theo, đau đớn trên vai không còn nữa, tiếp theo là một tiếng rên rỉ, không phải là của tôi, một tên bị đánh nằm trên mặt đất, tiếp theo lại một tên nữa bị đánh gục, tôi ngẩng đầu lên, là một gương mặt quen thuộc.
Tôi chỉ thấy thân thủ anh ta mạnh mẽ, lưu loát gục ngã hai người, những tên còn lại cùng một lúc lao đến, anh ta không hề nao núng, nhấc chân, ra đòn rất nhanh, cho nên động tác lưu loát liền mạch, không qua một phút đồng hồ, những kẻ vừa rồi còn vênh váo tự đắc đã nằm la liệt trên mặt đất, còn tôi trợn mắt há miệng đứng một bên nhìn mọi chuyện xảy ra, giây tiếp theo, anh ta bỗng nhiên khiến tôi thấy quen thuộc, nếu tôi nhìn không nhầm, đó chính là cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi…!!!
Oan gia
Ngay lúc tôi đang trợn mắt há mồm, di động bỗng vang lên, là mẹ tôi gọi, vừa bắt máy, đầu dây bên kia dã vang lên một tràng “Lộ Tịch Ngôn, con đang ở đâu, có biết rằng Tiểu Triệu chờ con rất lâu rồi không?”
Ai da!
Tôi quay đầu, nhìn người đang cười trước mặt mình, cậu ta là ai vậy?
Nhưng bởi vì mẹ gọi, tôi không kịp hỏi cậu ta đã vội vã trở về “Ngô”, nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ của mẹ , bên cạnh chính là Tiểu Triệu kia tôi không thể không cảm than “Lực lượng quả thật là hùng hậu mà!”
Tôi mệt mỏi về nhà, cục cảnh sát đã gọi điện đên, nói tôi nhận nhiệm vụ bắt mấy người kia, đột nhiên nhớ ra lúc nãy tôi đâu có kêu cứu, tại sao tự nhiên cậu ta lại xuất hiện đúng lúc như vậy, cho dù tôi có ngốc nghếch cũng phải phát hiện ra hắn ta đến là có mục đích.
Cậu ta đúng là ôn thần!!!!!!
Dù sao cũng phải nói Hiệp Thịnh là một tên rất may mắn, một bộ quân phục, mặc trên người cậu ta lại có nét thời thượng cá tính như vậy, không tới vài ngày, nam nữ già trẻ trong cục cảnh sát đều hoàn toàn gục ngã vì “Mị lực” của cậu ta, đặc biệt cậu ta chỉ cần một câu “Chị Triệu” “Anh Lí” đều có thể dễ dàng đem mấy món đồ cổ bị bắt giữ thu mua, ghê tởm hơn, cậu ta có thể dụ dỗ những cô gái trẻ, tôi nghĩ, hai từ “khéo léo” cũng không đủ hình dung về cậu ta.
Đương nhiên, mọi người đều quý mến cậu ta, ngoại trừ tôi.
Nói vậy cũng không đúng, nếu mọi người đều biết cậu ta thật ra chỉ là muốn có món lợi nhỏ mà đi nịnh nọt sẽ đều ghét hắn ta như tôi mà thôi.
Nhưng thật không may…
“Chị Tịch Ngôn, chị nhầm rồi kìa!” Bên tai bỗng vươn đến một bàn tay, chỉ vào màn hình trước mặt, nếu là bình thường tôi chắc hẳn sẽ giật mình, nhưng lần này tôi không bị dọa, vì đây vốn không phải là lần đầu tiên cậu ta vô phép như vậy.
“Ồ, cảm ơn cậu!” Tôi không nóng không lạnh trả lời một tiếng đơn giản, dịch người sang một chút, một bộ như cự tuyệt sự nhiệt tình của cậu ta, nhưng Hiệp Thịnh lại làm như không thấy. Tiếp tục đùa giỡn bắt tay vào công việc nhiệt tình soi mói cái màn hình máy tính của tôi, không hề có ý định dừng lại.
“Bàn làm việc của cậu ở bên kia!” Tôi rất hao tâm nhắc nhở cậu ta, tay chỉ vào chiếc bàn làm việc đối diện bàn tôi. Đều tại Lí đội trưởng dặn tôi phải giúp đỡ người mới đến. Khiến cho tôi rước lấy một đống rơm vào bụng.
Có người rốt cuộc cũng có một chút tự giác, ngoan ngoãn trở lại chỗ ngồi, than mình ngả về phía sau, trông thật không ra cái thể thống gì cả, tôi thực sự hoài nghi, người như cậu ta làm sao có thể được làm cảnh sát, nhưng hôm cậu ta cứu tôi thân thủ thực không thể không khen một tiếng.
Đó đúng là điểm mâu thuẫn lớn, thân thủ của cậu ta không giống với bộ dạng đẹp hơn con gái chút nào.
“Tịch Ngôn. Có phải chị thực sự rất ghét đàn ông?”
“Ba!” Chiếc bút máy trong tay tôi lập tức gãy làm đôi.
Tôi ngẩng đầu trừng mắt nhìn cậu ta “Hiệp Thịnh, nếu cậu thực sự nhàm chán, tôi có thể nói vài lời với đội trưởng Lí giao thêm cho cậu mấy vụ án ở bên ngoài!”
Hiệp Thịnh nhún vai ra vẻ không để ý đến lời nói của tôi, tiếp tục nói “Nếu không, người thân cận với chị, lại có bộ mặt đẹp như tôi tại sao liếc mắt một cá chị cũng không thèm?”
“Hiệp Thịnh!” Tôi thề tôi đã hét rất to, tôi tức giận tuyệt đối không phải vì cậu ta cứ lảm nhảm không thôi, tôi tức giận vì cậu ta cứ liên tục nhắc đến chuyện đàn ông này đàn ông nọ.
“Được rồi, không nói nữa, Tịch Ngôn, lần trước chị mời tôi ăn cơm rồi, lần này tôi mời lại chị được không?”
“Không cần!” Tôi không thèm ngẩng đầu lên nhìn cậu mà trực tiếp từ chối.
“Tịch Ngôn, chị không nên lạnh lùng như vậy, nếu không em sẽ hoài nghi chuyện em hoài nghi là đúng đấy!”
“…”
“Tịch Ngôn!”
“…”
“…”
“…”
Đối phó