Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 134541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/541 lượt.

với kẻ lắm chuyện như cậu ta, cứ im lặng là cách duy nhất.
Mà tôi đã làm rất đúng, bị tôi bỏ mặc như vậy, Hiệp Thịnh cuối cùng chán nản im lặng về chỗ ngồi, tiếp tục đùa nghịch với máy tính, rốt cuộc không tiếp tục quấy rầy tôi nữa.
Tôi nghĩ, thái độ của tôi đã quá rõ ràng rồi, nên nếu cái tên Hiệp Thịnh kia là người bình thường, có lòng tự trọng sẽ tự động tránh xa tôi.
Đáng tiếc tôi cuối cùng cũng phát hiện ra cậu ta không hề phải là một người bình thường.
“Tịch Ngôn, chị làm báo cáo thế này không đúng rồi!”
“Tịch Ngôn, khi nào chúng ta ra ngoài đi dạo nhé!”
“Tịch Ngôn, đàn ông đáng sợ như vậy sao?”
“Chị Tịch Ngôn!”
Cứ mỗi lần nghĩ đến cậu ta tôi đã thấy đủ buồn phiền, không nghĩ đến cậu ta còn đáng sợ hơn…
“Cái gì? Tôi và Hiệp Thính!” Âm thanh của tôi vang khắp căn phòng nhỏ hẹp, lần này đến lượt chúng tôi ra ngoài đi tuần tra, tôi lại bị đội trưởng phân vào đội với cái tên Hiệp Thịnh kia.
“Đội trượng Lí, anh có thể cho Hiệp Thịnh cùng đội với Lí Hân, hay Dương Mĩ không được sao?” Mấy cô nữ sinh kia với cậu ta một đội không phải rất tâm đầu ý hợp sao? Tại sao lại cho cậu ta cùng đội tuần tra với tôi chứ?
Tức giận hơn nữa, lúc tôi từ phòng đội trưởng Lí ra, đón chào tôi là bộ mặt tươi cười hớn hở của Hiệp Thịnh “Tịch Ngôn à, từ ngày mai tất cả phải nhờ chị chi giáo rồi!”
Tôi nhắm mắt, làm như không nhìn thấy khuôn mặt đáng ghét của cậu ta.
Ánh nắng tươi sáng hắt vào mặt tôi, một không gian rất đẹp, nhưng có một điểm duy nhất không hoàn mỹ…
“Tịch Ngôn, nghe nói ở phía đông tiểu khu có quán cơm rất ngon, chúng ta đến đó ăn cơm được không?”
“Chị Tịch Ngôn!”
Rốt cục, tôi không nhịn được nữa, cậu ta thực sự không hiểu hay là giả vờ không hiểu mà cứ lượn lờ quanh tôi lảm nhảm đủ thứ chuyện như vậy chứ.
“Hiệp Thịnh, hiện tai chúng ta đang trong giờ công tác, không phải giờ nói chuyện phiếm!”
Hiệp Thịnh dừng lại, liếc mắt nhìn tôi một cái, giọng nhàn nhạt true ghẹo tôi “Tôi còn tưởng chị thực sự câm điếc rồi chứ!”
Cậu ta đúng thật là.
“Hiệp Thịnh, chẳng lẽ cậu không nhận ra người khác chán ghét cậu sao mà cậu cứ lảm nhảm xung quanh người ta như vậy?” Tôi sẽ không tin người khôn khéo như cậu ta lại không nhận ra người ta chán ghét mình.
Hiệp Thịnh ít khi có vẻ mặt đứng đắn như vậy, cậu ta nhìn tôi, cười mím môi, vẫn không hề quan tâm đến lời nói của tôi “Nhưng tôi là người đặc biệt tốt bụng!”
“Cậu có biết chuyện gì cũng không thể ép buộc không?”
“Chưa từng nghe qua!”
Cậu ta…
Tôi cố gắng hít thở đều, tôi không muốn giảng đạo với cái loại gà vịt như cậu ta.
Chúng tôi tiếp tục đi tuần tra trên đường, nửa ngày sau, trong không khí lại vang lên âm thanh của cậu ta “Tịch Ngôn, đối với chị đàn ông thực sự đáng sợ như vậy sao?”
“Không phải đàn ông đáng sợ, là cậu đáng sợ được chưa!” Tôi vẫn lạnh lùng như trước, bên tai lại truyền đến một tiếng cười nhẹ “Tịch Ngôn, tôi rất phục chị, thật sự, trên đời này tôi chưa từng cúi mình trước ai như chị!”
“Đó là do yêu cầu của cậu quá thấp!” Cậu ta tùy tiện liền nói phục tôi, tôi tin được sao.
“Chị không phải từ nhỏ đã có bộ dạng lạnh lùng nghiêm túc như vậy, chị nói xem, tại sao chị lại sống như vậy?”
Tôi dừng chân, từ nhỏ sao?
“Tịch Ngôn… sao chị lại trở nên như vậy… Tịch Ngôn, bên kia…” Hiệp Thịnh cúi đầu nhìn tôi, nắm mạnh tay tôi “Bên kia!”
Tôi nhìn theo hướng tay hắn chỉ, ở dãy phố bên kia có một người phụ nữ mang thai đang đau đớn ôm bụng, ngồi phịch xuống trước mặt đường cái, chúng tôi lập tức chạy đến, tôi xem bụng của cô ấy, vừa nâng cô ấy dậy, vừa phân phó Hiệp Thịnh “Cô ấy sắp sinh rồi, Hiệp Thịnh, cậu mau mau chặn một chiếc taxi đi!” Tôi mới quay đầu đã thấy Hiệp Thịnh chặn một chiếc taxi rồi gọi chúng tôi “Tịch Ngôn!”
Cậu ta chạy tới, giúp tôi đưa người phụ nữ mang thai lên xe.
Là một ca sinh non, người phụ nữ kia đau bụng đến mồ hôi chảy ròng ròng, cô ấy gắt gao nắm chặt cổ tay tôi, đau đớn khiến cô ấy kêu rất to, tôi thử trấn án cô ấy “Cô thở chậm lại, cố gắng thở đều, đúng vậy, đúng như vậy, hít thở, đúng rồi, từng chút từng chút một…!”
“Thử suy nghĩ một chút nào, sau này cục cưng ra đời sẽ đáng yêu như nào, đúng vậy, cố gắng thở chậm một chút, sắp đến bệnh viện rồi, cô cố gắng hô hấp thật chậm…”
Trên đường đến bệnh viện, vừa đúng lúc gặp một chiếc xe cứu thương đi tới.
Chúng tôi giúp người phụ nữ xuống xe, một vài hộ sĩ từ xe cứu thương vội chạy đến, mang théo cáng, bên trong có một người đàn ông nằm trên cáng, người nhà đang kêu khóc bên cạnh.
“Bác sĩ, bác sĩ, xin ông cứu anh ấy, xin ông cứu anh ấy!”
“Ông xã, ông xã, anh cố lên!”
Một đám người ra ra vào vào, người lái xe cứu thương cuối cùng cũng nổ máy, những người cuối cùng còn nói chuyện với nhau “Ai da, người đàn ông kia não đã như vậy, không chết thì cũng là người thực vật!”
Người thực vật?
Tôi lập tức dừng chân.
“Lộ Tịch Ngôn, chị còn đứng đấy phát ngốc cái gì vậy, đi mau!” Hiệp Thịnh ở bên cạnh tôi nhắc nhở, tôi vội vã lấy lại tinh thần, chạy nhanh lên xe cứu thương, khoa sản phụ


XtGem Forum catalog