Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 134539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/539 lượt.

chắc đã nhận được điện thoại từ trước, hộ sĩ đã ra đón sẵn từ cổng bệnh viện với chiếc cáng lăn.
“Đây là ví lấy từ trên người cô ấy!”
Bên trong có chứng minh thư, như vậy có thể lấy thông tin địa chỉ của cô ấy, có thể liên lạc được với người nhà của cô ấy rồi.
“Được, cám ơn hai người!” Hộ sĩ tiếp nhận ví, cười với chúng tôi.
Nhìn mấy người hộ sĩ đi xa tôi mới nặng nề thở ra.
Bên cạnh, Hiệp Thịnh cởi cúc cổ tay áo “Tôi phải nhìn chị với con mắt khác rồi!”
Tôi hoang mang quay lại nhìn cậu ta.
“Chính là cái phương pháp hô hấp chị dạy cô ấy!” Cậu ta nhận thấy thắc mắc của tôi nên tự mình giải thích.
Tôi thản nhiên cười nhẹ nhàng, nói bang quơ “Chuyện này có gì kỳ quái đâu, trong tiểu khu cũng từng gặp qua mấy người mang thai!”
“Đây có phải gọi là “Chưa ăn qua thịt lợn, cũng từng nhìn thấy lợn chạy” không?”
Tôi cuối cùng không nhịn được cười, liếc mắt nhìn Hiệp Thịnh một cái, thực muốn tặng cho cậu ta biệt danh xảo quyệt.
“Coi như là vậy đi!” Tôi bĩu môi. Không thể phủ nhận, cậu ta bình thường thoạt nhìn cà lơ phất phơ, nhưng mỗi khi phát sinh chuyện gì không ổn, cậu ta lại bình tĩnh như vậy.
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy cậu ta cũng không phải không có ưu điểm.
Nhưng ưu điểm của cậu ta chỉ xuất hiện trong nháy mắt mà thôi. Bởi vì một giây sau khi tôi nhận ra cái ưu điểm duy nhất của cậu ta….
“Tịch Ngôn, chị nhận lời mời của tôi, qua bên đó ăn cơm không được sao? Tôi đã khiến chị cười, chị cười rồi thì phải đi ăn cùng tôi!”
“Ai.. Tịch Ngôn, Tịch Ngôn, chị đi từ từ, đợi tôi với chứ!!”



Vận mệnh


Không thể phủ nhận, từ sau ngày hôm ấy, quan hệ giữa tôi với Hiệp Thịnh đã dịu đi không ít, ít nhất tôi đã không còn tỏ ra chán ghét cậu ta nữa, thiện cảm đối với cậu ta cũng tăng lên, còn có thể giồng như những đồng nghiệp khác cùng nhau tâm sự… Đồng nghiệp, đúng vậy, tôi vẫn chỉ coi cậu ta là đồng nghiệp mà thôi.
Sau chuyện giúp người phụ nữ mang thai hôm tuần tra ra, ngoài những chuyện vặt vãnh, cuộc sống của tôi không phát sinh những chuyện bất thường, tôi cũng dần dần thích ứng với việc bên cạnh có người lảm nhảm suốt ngày.
Cuộc sống cứ như vậy mà trôi đi, giống như năm năm vừa qua, cho đến một ngày, tôi nhận được điện thoại của Tả Lăng, anh ấy cùng với Phương Mẫn sống cùng nhau đã có trai một gái, lần này có thời gian rảnh rỗi mới tổ chức hôn lễ.
Tiệc tổ chức vào cuối tuần tại một khách sạn cao cấp bốn sao, Phương Mẫn đã nói muốn tôi làm phù dâu.
Tôi vui vẻ đồng ý, mẹ tôi được gặp hai đứa nhỏ kia liền mặt mày hớn hở, vợ chồng Tả Lăng lại là đồng nghiệp cùng cục công an của rôi, bình thường hai đứa nhỏ sẽ được bà ngoại chúng chăm sóc, nhưng mẹ của Phương Mẫn sức khỏe không tốt lắm, nên phần lớn thời gian hai đứa nhỏ đều được mẹ tôi chăm sóc, mà hai người Tả Lăng Phương Mẫn kia lại đưa hai đứa nhỏ đến nhà tôi chơi để nịnh mẹ.
“Chị chắc chắn cậu ta không phải con nuôi chứ?” Tôi không khỏi bất ngờ hỏi Phương Mẫn.
Phương Mẫn vỗ bả vai tôi cười cười “Em khẳng định có hiểu lầm gì về cậu ấy rồi, đừng nhìn cậu ấy bình thường cà lơ phất phơ, nhưng chỉ cần cậu ấy nghiêm túc sẽ khiến người ta phải nhìn với con mắt khác đấy, năng lực không hề thua chém bố mình đâu!”
“Thật sao?” Cứ cho có chút đúng như vậy đi, nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn cảm thấy Phương Mẫn nói hơi khoa trương rồi.
“Năng lực của cậu ấy rất tốt, nhưng hình tưởng của cậu ấy trong mắt người khác quả thật rất giống loại hoa hoa công tử chơi bời lêu lổng.”
Phương Mẫn cười lớn một tiếng “Nói đến chuyện ấy, khi cậu ấy còn học đại học, theo đuổi một nữ sinh, ở trước phòng cô ta ca hát, còn bị hắt một bát bước vào mặt, kinh động cả trường! Khi ấy, cậu ta thường đến cục cảnh sát làm chân sai vặt, về việc cậu ta học việc ở cục, mấy người trong ngành đều biết, chẳng lẽ em thật sự không biết!”
“Đang nói đến tôi sao?” Sau lưng bỗng nhiên có tiếng nói, tôi và Phương Mẫn bị dọa đồng thời nhảy dựng lên, xoay người, haiz, nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Tên đang cợt nhả trước mặt chúng tôi đây không phải là nhân vật chính chúng tôi đang bàn tán hay sao?
“Phương Mẫ, chúc mừng chị nhé!” Hiệp Thịnh một bên bày ra bộ mặt lấy lòng “Cám ơn chị mời tôi đến ăn tiệc!”
Cái gì chứ, cậu ta.
“Tiểu tử thối nhà cậu, bố của cậu cuối cùng cũng tới rồi kìa!”
“Ông ấy cũng đến sao? Thật đúng là nể tình, thật sự là biết cách phá hoại tâm trạng của người khác!” Hiệp Thịnh nói nhỏ vài câu, bĩu môi, vẻ mặt rất bất mãn, tôi không hề bỏ qua một câu, phá hoại tâm trạng? Cậu ta hình dung sự xuất hiện của bố mình như vậy?
Lúc này, âm nhạc bỗng vang lên, Phương Mẫn vội vàng tìm kiếm hình bóng Tả Lăng trong đám đông, tôi cũng phải chuẩn bị, trừng mắt liếc cái tên Hiệp Thịnh chướng mắt một cái, Phương Mẫn thấy vậy buông bàn tay trên vai tôi ra, cười khổ.
Hai đứa nhỏ kia cũng đến đây, Tiểu Tự thân mình tròn vo đứng ở hành lang, không thoải mái nhìn đông ngó tây, mẹ tôi kiên nhẫn khuyên bảo nó, Tiểu Đao lại nhu thuận đứng một bên, không quên cười nhạo em trao


Lamborghini Huracán LP 610-4 t