Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 134496

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/496 lượt.

mắt không tự nhiên của cậu ta nhìn xung quanh, nửa ngày yên lặng mới cười thành tiếng “Chúng ta đúng là hai người ngu ngốc!”
Tôi cười nhạo một tiếng.
Không khí ngượng ngập trong xe dịu đi không ít, Hiệp Thịnh lục tìm rồi lấy ra một thứ gì màu trắng từ túi áo, thì ra là một đôi găng tay “Dự báo thời tiết nói ở đó tuyết đã rơi, em hãy mang theo thứ này!”
Tôi nhận đôi găng tay, mím môi nói “Cảm ơn!”
Giống như bộ dạng thâm tình này đã xoá đi hình tượng độc ác thường ngày của cậu ta. Hiệp Thịnh nhìn tôi, không quên nhàn nhã bổ sung một câu “Em ở đây lo cho bản thân mình con không xong, đến đó công tác nhất định làm cho cục cảnh sát ở đó thêm rắc rối!”
Xem kìa. Cậu ta không được nhận danh hiệu “Lời nói ác độc” thì thật xin lỗi đầu lưỡi cậu ta quá.
Vuốt đôi găng tay xù lông, tôi cũng lười cãi nhau với Hiệp Thịnh. Trong lòng biết rõ cách quan tâm của cậu ta không giống người khác.
“Được rồi, tôi cũng nên vào nhà rồi, cậu lái xe cẩn thận một chút!” Nhìn đồng hồ, đã gần giữa đêm, sáng mai tôi còn một chuyến bay.
Vừa định nhích người mở cửa xe, bả vai đã bị người ta đè xuống, Hiệp Thịnh ghé miệng đến gần tôi, hôn nhẹ lên má tôi.
“Lộ Tịch Ngôn… Tôi yêu em!!!”
Thành phố này trong vài năm gần đây đã trở thành đô thị loại hai, là một trong những thành phố trọng điểm, những công trình ở đây điều được xây mới hoặc sửa lại, quanh cảnh rất tuyệt vời, vừa mới xuống máy bay đã có người đến đón tôi, nhiệt tình lạ thường.
Tôi còn nghĩ sẽ ở trong khu tập thể, thật không ngờ lại được sắp xếp ở một khách sạn cao cấp.
“Mọi người đi huấn luyện đều ở đây sao?” Vừa đi tôi vừa tò mò nhìn trước ngó sau. Tời đón tôi là một người đàn ông cùng một cô gái xấp xỉ tuổi nhau, chắc là ít hơn tôi một hai tuổi gì đó, bọn họ vẫn còn mang nét ngây ngô khó tả.
“Đúng vậy, chị hãy nghỉ ngơi trước, đợi đến lúc luyện tập sẽ thông báo cho chị sau!” Cô gái vừa trả lời, vừa đưa tay mở cửa một căn phòng, trước mắt tôi là một căn phòng được trang trí với nội thất hoàn toàn bằng gỗ lim.
Tôi ngẩn người “Nơi này?” Quá xa xỉ rồi, nơi này còn có nhiều đổ cổ như vậy? nghĩ đến chuyện này tôi không khỏi nghi ngờ.
“Hay là tôi đến đại sảnh trước!” Tôi gọi cô gái lại “Nơi này quả thực…”
“Chỉ là tạm thời nghỉ ngơi trước thôi, chị sắp xếp hành lý một chút, tắm rửa trước đã, đợi khi có lệnh tập hợp tôi sẽ gọi điện cho chị, bây giờ chúng tôi còn phải đi đón một đồng nghiệp khác!”
Tôi không nói gì nữa, cũng không thể làm phiền người ta làm việc.
Cô gái rời khỏi cửa phòng, tôi đứng ở phòng khác một lúc lâu, lúc này có chút mệt mỏi liền mở vali lấy quần áo đi tắm, định đi tắm ngay lại nhìn thấy đôi găng tay để trong góc vali , tôi liền lấy ra nhẹ nhàng thử vào tay, đưa lên má, một cảm giác ấm áp lan toả khắp cơ thể.
Một lát sau tôi mới cởi găng tay ra, ôm quần áo đi vào phòng tắm.
Nước nóng làm tôi có cảm giác buồn ngủ, đi đường mệt mỏi lại được ngâm mình trong nước ấm thoải mái như vậy nên buồn ngủ là không tránh khỏi.
Mũi ngửi thấy mùi hoa mai trên người. Tâm trạng tôi vui vẻ khác thường nhìn vào chiêc gương lớn trong phòng tắm, một lát sau, động tác trên tay tôi trở nên cứng ngắc, như bị sét đánh ngang tai, chậm rãi đưa tay che miệng.
Khuôn mặt trong gương của tôi vì ngâm lâu trong nước đã trở nên trắng bệch. Đến khi não tôi bắt đầu hoạt động mới vơ lấy khăn tắm trên tường, bối rối quấn lấy cơ thể, chật vật đẩy cửa phòng tắm ra ngoài.
“Rốt cuộc em cũng ra!” Tiếng nói trầm thấp của đàn ông đồng thời vang lên khi tôi mở cửa.
Tâm trạng trở nên sợ hãi, tôi xoay người, liếc mắt nhìn thấy một người ngồi trên sô pha. Lúc này, ánh sáng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt anh tuấn của anh tạo thành một hình ảnh tuyệt đẹp, trên người mặc tây trang tối màu khiến cho ngươi anh gần như bị bóng tôi nuốt chửng, chỉ có khoé môi hơi nhếch lên, mờ ảo không nhìn rõ.
Tôi theo bản năng lùi về phía sau, gần như phát điên xoay người chạy đến mở cửa chính.
Mở thế nào cũng không ra, tay nắm cửa lạnh lẽo không hề rung động, bất kể tôi dùng nhiều sức thế nào cũng mở không ra.
Một đôi tay chạm vươn đến, đem chặn tôi vào giữa người anh với cánh cửa, khiến tôi không thể nhúc nhích, sau lưng là hơi thở lạnh lẽo thấu xương. Tôi không dám xoay người, động tác mở cửa vẫn không dừng lại, cố gắng vừa kéo vửa đẩy tay nắm cửa. Cho đến khi cơ thể bị một cơ thể khác ép sát.
“Bây giờ biết sợ rồi sao?” Bên tai tôi là hơi thở không có độ ấm, chỉ có sự lạnh lẽo thấu xương.
“Sao lúc em khoe hạnh phúc của bản thân trước mặt tôi lại không nghĩ đến ngày hôm nay? Bây giờ, đến phiên em!” Cơ thể tôi bị anh dùng lực ôm lấy, trước mặt là đôi mắt đỏ ngầu, trong mắt lưu chuyển sự sắc lạnh, trong đầu tôi rung lên hồi chuông cảnh báo, chuẩn bị kêu cứu, miệng bị anh mạnh mẽ chặn lại.
Cơ thể Nghiêm Diệu ấn chặt tôi vào cửa, hai chân kẹp chặt cả người tôi, tôi dùng tay đẩy anh ra lại bị anh nắm chặt cổ tay ấn lên cửa, giồng như bị ghim chặt ở trên đó, chỉ có thể bất lực nghiêng đầu né tránh, anh không cho tôi cơ hội hô hấp. Đôi môi của anh đè chặt môi tô