Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134616
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/616 lượt.
chết sao!” Tôi hờn dỗi đấm cậu ta, Hiệp Thịnh khoa trương chạy nhanh vài bước, lại rung đùi đắc ý “Lộ Tịch Ngôn, em muốn giết chồng à, dùng lực mạnh như vậy!”
“Hiệp Thịnh!” Không thể bịt được cái miệng của cậu ta, tôi xấu hổ đuổi theo.
“Hiệp Thịnh, tên tiểu tử thối là cậu!”
“Lộ Tịch Ngôn… Oa, không ngờ em thô lỗ như vây!”
“Tiểu tử thối!”
Lúc gia đình Tả Lăng trở về cũng là lúc tôi nhận được nhiệm vụ của cấp trên, muốn tôi đi huấn luyện một đội tuần tra, thấy tôi cùng Hiệp Thịnh đến sân bay đón bọn họ, hai người trên mặt như hiểu rõ mọi chuyện, lại thêm cái miệng ba hoa của Hiệp Thịnh như sợ người khác không biết vậy.
Hai bên dắt tay hai đứa nhỏ rồi, vậy mà vẫn đi theo tôi ồn ào gọi “Lão bà, lão bà!”
Thật dở khóc dở cười.
Buổi tối, tôi ở phòng sửa sang lại hành lý, mẹ tôi cứ quanh co lòng vòng hỏi đông hỏi tây, rõ ràng là đã bị tên Hiệp Thịnh kia tẩy não, câu nào cũng nói đến cậu ta, lâu lâu còn nói vài câu mẫn cảm, cũng có thể để mẹ tôi ngang hàng với mẹ Hiệp Thịnh được rồi.
“Nhất định sau lần này phải tổ chức hôn lễ, con cứ yên tâm đi công tác, mẹ ở nhà sắp xếp ổn thoả con con, lúc trở về sẽ đi làm lại hộ tịch!”
“Mẹ!!!” Tôi bất đắc dĩ ngân dài tiếng “Đây là kết hôn, không phải chuyện đi chợ mua hàng!”
Mẹ tôi trả lời như chuyện đương nhiên “Mẹ đương nhiên biết là kết hôn, cho nên mới cần tốc chiến tốc thắng! Mẹ rất vừa ý Hiệp Thịnh làm con rể, chỉ lo đêm dài lắm mộng thôi!”
“Mẹ… Mẹ không cảm thấy con gái sẽ thiệt thòi sao?”
Mẹ tôi trả lời càng tuyệt hơn.
Dứt khoát gật đầu “Đúng!”
“Mẹ!!!!” Tha cho con đi mà!!!!
Cùng mẹ dây dưa trong phòng một lúc, điện thoại trong túi rung lên, là Hiệp Thịnh.
Lại là cậu ta, đúng lúc tôi đang buồn bực.
“Có chuyện gì!” Khẩu khí của tôi vô cùng không tốt.
“Sao vậy, ăn phải thuốc nổ sao!”
“Đúng vậy, chỉ có điều chưa kịp nổ!”
“Như này vậy, em xuống dưới lầu đi, tôi cho em mượn bật lửa!” Hiệp Thịnh ở đầu bên kia cười ha ha, tôi hỏi lại “Xuống lầu, cậu nói cậu đang ở dưới lầu!”
“Đúng vậy, ở dưới nhà em… Juliet!” Cuối cùng, cậu ta vẫn không quên trêu ghẹo tôi.
Tôi ung dung trả lời “Như vậy Romeo, anh không biết ngày mai Juliet phải lên máy bay sao?” Sáng sớm mai tôi phải đi, cậu ta vẫn còn ép buộc cái gì chứ.
“Tôi chi muốn nói, Juliet, bây giờ mùa đồng, thời tiết khắc nghiệt, em xuống đây sẽ nhìn thấy ông già Nô-en!”
Tôi cười, nghe được tiếng nói trong điện thoại của Hiệp Thịnh có phần run run, cho nên không đanh lòng, quay sang nói với mẹ một câu “Mẹ, con xuống dưới nhà có chút chuyện, mẹ giúp con soạn nốt hành lý nhé!”
“Là Hiệp Thịnh ư?” Mẹ tôi xem ra còn hưng phấn hơn tôi, cười hì hì gật đầu “Được được, con đi nhanh đi!”
Muốn làm Phật, lại trở thành ma
Xoa xoa hai bàn tay vào nhau, tôi không biết liệu có trò lãng mạn giống như đèn màu bất ngờ bật sáng, một soái ca ôm một bó hoa to dùng vô số bông hoa hồng tạo thành, tình ý chân thành đứng chờ tôi.
Đó là những mô tuýp mà gần đây mấy phim truyền hình chiếu trên TV hay dùng, mặc kệ nhân vật nữ chính đã quá tuổi xuân hay đã kết hôn cũng sẽ đổ gục trước một anh chàng như thế.
Đáng tiếc, trước mặt tôi chỉ có bóng người run run trong gió lạnh, tôi đến gần, cậu ta không quên giở trò hài hước, lấy ra một chiếc bật lửa “Một chiếc bật lửa… Thế nào?”
Tôi thật sự không thích cách hành xử của Hiệp Thịnh, trời lạnh như vậy mà còn đứng ngoài trời ra vẻ phong độ,
Tôi nhíu mi, tức giận đem khăn len trên cổ mình quàng lên cổ cậu ta, buông một lời trách mắng “Hiệp Thịnh, cậu nhàn rỗi như vậy sao?”
“Đúng vậy!” Đội trưởng chắc đã nói cho cậu ta, tôi cũng đang định nói.
“Em…” Tôi phát hiện Hiệp Thịnh nghiến răng nghiến lợi hít sâu rồi nói “Đội trưởng bảo tôi đến nói cho em biết tình hình đã thay đổi!” Không đúng, nếu Lí đội trưởng muốn thì sẽ trực tiếp gọi cho tôi, đâu cần nhờ đến Hiệp Thịnh.
“Lộ Tịch Ngôn…”
Hiệp Thịnh giống như nghẹn lời, bỗng nhiên nói một tràng “Em có biết không, em đi như vậy chúng ta sẽ phải xa nhau một tuần!”
“Tôi đương nhiên biết…” Tôi cũng có chút giận, cậu ta tính tính không tốt thì thôi đi nhưng sao có thể như này chứ. Nhưng nháy mắt nhận ra Hiệp Thịnh đang cúi xuống gần tôi, môi hơi phiếm hồng. Bên tai tôi là hơi thở nóng bỏng của cậu ta… Thì ra…
Bên trong xe trở nên yên tĩnh, bỗng nhiên bên ngoài xe truyền đến tiếng bước chân.
“Thật ra!” Tôi đè nén âm thanh trong cổ họng, muốn phá tan bầu không khí căng thẳng “Một tuần trôi qua rất nhanh!”
“Ừm”! Hiệp Thịnh rầu rĩ trả lời.
“Hiệp… Ưm!” Một bóng người phủ lên người tôi, tôi còn chưa kịp phản ứng, trên môi đã cảm nhận được sự nóng bỏng. Trằn trọc một cách lạ lẫm, cảm xúc và hương vị cũng xa lạ vô cùng.
Một lúc sau, Hiệp Thịnh mới buông tôi ra rồi thở hồng hộc, trên khuôn mặt hồng lộ rõ nét thâm trầm, tôi biết mình cũng không khá hơn cậu ta là bao nhiêu, ngón tay cố gắng xoa lồng ngực để không khí dễ đi vào, căn môi nói.
“Cậu đỏ mặt gì chứ?”
“Chuyện đó… Làm gì có!” Hiệp Thịnh lập tức phủ nhận, ánh