Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/495 lượt.
i như bóng với hình, chỉ đơn giản tiến vào một cách tuỳ tiện, đầu lưỡi tiến vào trong khuấy đảo. Tôi chỉ muốn đẩy anh ta, dùng hết toàn lực phản kháng nhưng mỗi lần vặn vẹo đều bị anh kéo trở lại, phần thân dưới của anh nóng rực qua lần vải khiến tôi cảm thấy sợ hãi.
Giây tiếp theo, bàn tay to lớn của anh kéo chiếc khăn, cơ thể tôi lộ ra trước mắt anh. Đồng thời, đôi tay thô ráp ấy đặt lên hông tôi.. Không chút thương tiếc dùng lực rất mạnh, tôi bắt đầu cảm thấy đau đớn.
Cơ thể tôi bị nâng lên, Nghiêm Diệu đưa tay tách hai chân tôi ra, tôi hoảng loạn, khuất nhục hét lên, vừa đá vừa đưa tay đánh anh “Đừng, đừng như vậy! Buông tôi ra!”
“Em không có quyền nói!” Anh bắt đầu rút thắt lưng, tiếng mặt thắt lưng đập vào cửa gỗ vang lên một tiếng, bộ phận đàn ông nóng rực của anh lộ ra.
“Nghiêm Diệu… Lấy mạng của tôi đi, là tôi nợ anh, tôi trả cho anh!” Tôi hét to, điên cuồng vặn vẹo cơ thể, giống như người chết đuối, dùng hết toàn lực muốn thoát khỏi tình trạng này.
“Tôi không cần em trả, tôi chỉ muốn em cảm nhận… Cảm nhận đau đớn của tôi trong năm năm qua!!!”
Anh hôn mạnh lên môi tôi, tôi giãy giụa, miệng nức nở thành tiếng, bị anh nâng cơ thể lên xuống trên cơ thể anh, cánh tay tôi đặt trên lực anh nãy giờ ra sức cào cấu, anh lại như không hề để ý chút đau đớn kia. Đầu ngón tay tôi vẫn cố làm loạn trên lưng anh, cho đến khi dưới thân bị vật đàn ông của anh tiến vào.
Muốn làm Phật, lại trở thành ma.
Không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng thở dốc uể oải, khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
“Tôi thích nhất nhìn thấy em khóc thét chói tai, thích nhất nhìn bộ dạng của em cầu xin tôi!” Nghiêm Diệu kề môi bên tai tôi chậm rãi nói. Anh như dùng toàn lực ra vào cơ thể tôi, tôi không ngừng lùi vào mặt cửa phía sau, cho đến khi không thể lùi được nữa.
Tôi chết lặng nhìn anh, anh cũng nhìn lại tôi, tôi ở trên người quan lắc lư qua lại, anh nắm chặt đầu vai tôi, lực đạo va chạm dưới thân không ngừng tăng.
Tôi bắt đầu co rút, cơ thể lạnh như băng vẫn kháng cự sự đụng chạm mạnh mẽ của anh, những giọt mồ hôi của anh rơi trên ngực tôi, không ngừng lan tràn, một giọt lại một giọt rơi xuống, khiến cơ thể tôi thấm đẫm mồ hôi của anh.
Tôi vốn nghĩ cuối cùng đã chấm dứt, anh lại không dễ dàng buông tha tôi như vậy, ngay cả chút tôn nghiêm cuối của tôi anh cũng muốn cướp đi, Nghiêm Diệu ôm lấy eo tôi, hạ thân vẫn tiếp tục ra vào, có điều đứt quãng.
Tư thế như vậy làm tôi không thể kiềm chế được cảm giác khác thường, cơ thể tôi tê dại run run như bị tra tấn, từng lần đâm vào ngắt quãng của anh khiến cho cảm giác ấy chồng chất lại, mỗi lần anh rút ra lại cảm giác hụt hẫng, cảm giác hụt hẫng còn chưa được hai giây đã bị anh tiếp tục đi vào.
Dây dưa bằng cách này khiến đôi cảm thấy như sắp phát điên.
Rốt cuộc tôi cũng khuất phục, âm thanh kêu khóc lan toả trong không gian, chính tôi cũng cảm thấy âm thanh này rất xa lạ, nó lượn lờ xung quanh tôi, đúng là âm thanh cầu xin của tôi. Tôi kinh ngạc nhìn xuống phía dưới, một giọt nước rơi xuống tay tôi, Nghiêm Diệu thở gấp, đáy mắt là một mảng đen sâu thẳm. Anh dừng lại, bàn tay ôm tôi buông ra, trong đầu tôi là sự trống rỗng, hai tay tôi lại ôm sát cổ anh, cuốn lấy cơ thể anh, run rẩy nói vào tai anh.
“Nghiêm Diệu, tôi hận anh, tôi hận anh!”
Tù nhân
“Lộ Tịch Ngôn, anh yêu em…”
“Anh yêu em, Tịch Ngôn!”
Hai khuôn mặt không ngừng vụt qua trước mắt tôi, cứ thay nhau ẩn hiện như vậy.
“Lộ Tịch Ngôn, Lộ Tịch Ngôn….”
Đây là địa ngục, cũng là thiên đường, vừa có ma, lại có Phật!
Lúc này, khuôn mặt non nớt của cô ta lại lộ ra vẻ thâm trầm khó hiểu.
Tôi cười buồn bã, thì ra, người ngây ngô chính là tôi.
“Anh ta đâu?” Tôi không thể cứ đứng im chịu trói như vậy được.
“Buổi chiều lão đại họp xong sẽ về đây.” Cô ta trả lời một cách rập khuôn, giọng nói không còn sự nhiệt tình của ngày hôm qua mà chỉ có sự lạnh lùng.
Tôi ngồi xuống không nói câu nào, biết rõ cô ra cũng chỉ trả lời đến thế là cùng, hỏi nhiều cũng sẽ chẳng biết thêm điều gì, bây giờ tôi không phải đang là con rối trong tay Nghiêm Diệu hay sao, bây giờ, tôi còn có lợi thế gì, đứng trên lập trường nào mà chống lại anh? Là tôi suy nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi, lại đi xem nhẹ ác ma hung ác là anh.
Mà tiếp theo, tôi có khả năng sẽ mất đi thứ mà năm năm nay cố gắng giữ gìn – Tự do!
Tôi ngồi trong phòng dưới sự giám sát của cô gái kia, im lặng một lúc cũng đến chiều tối, cuối cùng người mà tôi đợi cũng trở về.
“Tôi mất tích không lý do, phía cảnh sát nhất định sẽ phái người đi tìm tôi!” Tôi chỉ có khả năng đoán chuyện này, đây cũng là con đường duy nhất của tôi.
Nghiêm Diệu thoải mái cởi cúc áo ở cổ tay, đưa mắt nhìn tôi, giống như đã biết trước được tôi sẽ nói thế này, anh trả lời một cách rõ ràng rành mạch “Tôi có cách khiến em bị điều đi công tác tất nhiên cũng sẽ có cách khiến cho em biến mất sạch sẽ!”
Cơ thể tôi bắt đầu run lẩy bẩy, khiến cho tôi bị điều đi công tác?
Nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của tôi, N