Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2972 lượt.




Nói em thích anh, nói mau..... Nói mau.....
Không biết?
Mặc Tử Hàn tâm tình tốt lúc đầu trong nháy mắt biến mất.
Tại sao lại trả lời như vậy chứ?
Rõ ràng đã tiếp nhận anh, cô cũng không có phản kháng? Hơn nữa đã làm loại chuyện đó, cô còn cố ý dậy sớm làm bữa sáng cho anh, mà vừa mới hôn cô cũng không có giãy dụa nhiều, nhưng mà tại sao...... Tại sao lại trả lời như vậy chứ?
"Đáng chết ——" Hắn đột nhiên rống to ra tiếng, thình lình từ trên ghế đứng lên, kể cả cô cũng ôm lấy.
"A!" Tử Thất Thất có chút kinh ngạc.
Cô thấy hai mắt anh hiện ra tức giận, trái tim đau đớn kịch liệt.
Anh tức giận như vậy, là vì cô chưa trả lời anh phải không? Anh là muốn cho cô nói thích anh sao? Nhưng mà..... Tại sao?
Nếu anh thích cô, tại sao không nói cho cô biết trước, sau đó lại hỏi cô chứ? Tại sao không đem tâm tình chân chính của mình nói rõ ràng với cô chứ? Tại sao luôn làm ra chuyện mâu thuẫn này?
Cô rốt cuộc là cái gì?
Con rối? Người yêu?
Có thể hay không nói rõ ràng cho cô biết chứ? Nhưng kỳ thật, cô rõ ràng cũng có thể đi chất vấn anh, nhưng mà..... Cô rất sợ hãi..... Sợ lấy được đáp án sẽ làm mình không có cách nào đứng dậy từ trong thống khổ.
Nguyên là bảy năm thống khổ cũng đã ép cô tới mức sắp hít thở không thông, cho nên ít nhất, lưu lại cho cô một chút..... Một chút xíu hi vọng.....
"Tử Thất Thất cô gái đáng chết này, em nói thật sự? Em thật sự không biết sao? Em rõ ràng cũng đã là người phụ nữ của anh rồi, lại còn dám nói với anh không biết? Đáng chết.... Nói em thích anh cho anh!" Mặc Tử Hàn giận nhìn chằm chằm cô, đột nhiên rống to.
Cô nhất định là thích anh, cô tuyệt đối thích anh!
Nữ nhân quật cường giống như cô, nếu không phải thật tâm thích một người, sẽ không chăm sóc anh suốt một tháng, sẽ không lộ ra nụ cười xinh đẹp như vậy với anh, càng sẽ không tự mình làm bữa sáng cho anh ăn, cho nên anh biết, cô nhất định thích anh, cô nhất định đã thích anh, nhưng mà..... Tại sao không nói ra? Tại sao muốn nói không biết?
"Nói em thích anh, nhanh lên!" Anh ra lệnh rống to, không ngừng bức bách.
Tử Thất Thất dán trong lồng ngực cực nóng của anh, tiếng tim đập rất nhanh của anh rõ ràng truyền vào tai cô.
"Em....." Cô lại một lần nữa mở miệng, như cũ nhẹ giọng nói, "Thật sự không biết!"
Lúc đầu, cô có thể khẳng định, thậm chí có thể khẳng định cô đã yêu người đàn ông này, nhưng hiện tại, cô do dự, cô mê man, chính mình thật sự thích người đàn ông này sao? Chính mình xác định thích người đàn ông này sao? Tại sao lại thích anh chứ? Anh đối đãi với mình như vậy, tại sao cô còn thích anh chứ? Đã tìm không được lý do thích anh, nhưng lại không có cách nào giải thích nguyên nhân tâm vì anh mà đau đớn, vậy thì.... Đây là không biết đi?
"Tử Thất Thất ——" Mặc Tử Hàn đột nhiên rống giận, gầm thét nói, "Anh nhất định sẽ làm cho em nói thích anh, anh nhất định phải làm cho em thừa nhận em thích anh, nhất định..... Nhất định......"
Anh nói xong liền ôm cô đi lên cầu thang.
"Anh muốn làm gì? Anh buông em ra!" Tử Thất Thất khẩn trương.
"Anh chỉ muốn em nói ra lời thật lòng của em, chỉ cần em nói ra lời thật lòng của em, anh liền buông em ra!" Mặc Tử Hàn ôm cô ấy đi tới hành lang lầu hai, không ngừng đi nhanh thẳng đến phòng ngủ.
"Lời thật lòng của em chính là không biết, em đã nói em không biết, anh mau buông em ra!"
"Rầm!" một tiếng, Mặc Tử Hàn dùng chân đá văng cửa phòng ra, từng bước đi vào trong phòng, lại dùng chân đem cửa phòng đóng lại, đồng thời sử dụng lưng dựa vào cánh cửa, dành ra một tay nhanh chóng khóa cửa lại.
"Cạch"
Nghe được thanh âm khóa cửa, hoang mang trong lòng Tử Thất Thất nháy mắt tăng lên.
Quả nhiên, anh là muốn làm loại chuyện đó? Anh muốn dùng chuyện đó để ép cô mở miệng nói thích anh?
Không..... Không..... Không muốn.....
"Mặc Tử Hàn anh mau buông em ra, em chỉ đáp ứng lần trước với anh, anh không thể chạm tới em, mau buông em ra....." Cô kích động rống to, tứ chi bắt đầu dùng sức giãy dụa.
Mặc Tử Hàn hoàn toàn không để ý tới giãy dụa yếu kém kia của cô, đi nhanh tới giường, thô bạo ném cô lên giường.
Thân thể Tử Thất Thất được tự do liền bò dậy, chuẩn bị chạy trốn.
Nhưng đầu gối quỳ trên giường vừa mới duỗi một nửa, mắt cá chân lại đột nhiên bị bàn tay to của Mặc Tử Hàn bắt được, đồng thời sử dụng lực túm cô trở lại trước mặt của anh.
"Nói em thích anh!" Anh ra lệnh, tay khẽ dùng lực.
Tử Thất Thất đột nhiên xoay người, nhìn khuôn mặt tức giận kia, không có tồn tại bực bội trong lòng, dùng sức ngậm chặt miệng, hung hăng nhìn chằm chằm anh.
Dùng phương thức như thế bức bách cô, anh mơ tưởng nghe được câu nói kia.
Cô tuyệt đối không nói.... Tuyệt đối!
Mặc Tử Hàn nhìn khuôn mặt quật cường kia, cơn giận giữ càng thêm nồng đậm, bàn tay to đột nhiên vặn thân thể cô, cởi vạt áo trước của cô, cảnh xuân trước ngực cô nháy mắt hiện ra trong mắt anh.
"Nói! Nói em thích anh!" Anh lại một lần nữa rống to, lạnh lùng ra lệnh.
Tử Thất Thất bướng bỉnh, gắt