Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3802 lượt.

của anh chính là thanh âm khóc, mang theo nước mắt, mang theo tuyệt vọng, mang theo bi thương kéo dài không dứt.....
Tử Thất Thất lúc này cảm thấy mình như là một tội nhân thiên cổ, vậy mà tổn thương một người đàn ông thật lòng như thế, làm một tổng giám đốc với phong thái loá mắt trở nên thấp kém không chịu nổi, làm một người đàn ông dịu dàng trở nên ai oán ưu thương như vậy.
Thật là tàn nhẫn!
Cô thật sự thật sự thật sự thật sự thật sự..... Cảm giác mình quá tàn nhẫn.....
"Bách Hiên....." Cô khẽ gọi tên anh, muốn nói xin lỗi, nhưng lại cảm thấy không đủ.
Bách Hiên nhìn gương mặt thống khổ của cô, nhìn nước mắt thoáng hiện trong mắt cô, bắt đầu đau lòng.
Tiến lên mấy bước, đi đến trước mặt cô, sau đó cười dịu dàng, nhìn cô nói, "Thất Thất, anh hỏi em..... Em ở với anh ta rất vui vẻ ư?"
"Ừ!" Tử Thất Thất gật đầu.
"Khoái hoạt chứ?" Anh lại hỏi.
"Ừ!"
"Cao hứng?"
"Ừ!"
"Hạnh phúc?"
"Ừ!"
Tử Thất Thất hết lần này tới lần khác gật đầu. Cô biết mỗi lần mình trả lời cũng đồng thời đâm lên trái tim anh một đao, nhưng anh mỗi lần khi hỏi cô, nụ cười dịu dàng trên mặt không ngừng tăng lên.
Bách Hiên vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve sợi tóc cô, đôi mắt quét khắp người cô, ca ngợi nói, "Em hôm nay..... Thật sự rất đẹp..... Rất đẹp rất đẹp....."
Đẹp giống như một cô dâu, một thân tuyết trắng, một thân hạnh phúc.
Tử Thất Thất nghe xong, nước mắt trong hốc mắt cuối cùng rơi xuống, cảm giác rét rét lạnh lạnh, khiến trái tim cô bị đông cứng.
"Đáng tiếc....." Bách Hiên lại thong thả mở miệng, lấy tay lau nước mắt trên gò má cô, dịu dàng mỉm cười nói, "Em xinh đẹp như vậy, cũng không thuộc về anh!"
Tử Thất Thất nhìn anh, khẽ mở to miệng, nghẹn ngào muốn lên tiếng, nhưng anh lại lập tức nói tiếp:
"Nhưng mà không sao, chỉ cần em hạnh phúc là được rồi, chỉ cần em cảm thấy vui vẻ, cảm thấy khoái hoạt, cảm thấy cao hứng..... Vậy anh cũng sẽ vui vẻ, cũng sẽ khoái hoạt, cũng sẽ cao hứng, thế nên..... Không sao, em có thể tận tình hưởng thụ cảm giác hạnh phúc, đừng vì cự tuyệt anh mà cảm thấy áy náy, tục ngữ không phải nói rất hay, mỗi con đường tình yêu đều cực kỳ hẹp, chỉ có thể chứa được hai người, nhiều sẽ chen chúc, thiếu một sẽ trống rỗng, mà hay người cùng lúc đi con đường này, cũng đừng để ý tới bất cứ người nào bên cạnh, bởi vì đây là tình yêu, vừa ích kỷ, vừa tàn nhẫn, lại hạnh phúc, mỗi người cũng sẽ là như vậy, kể cả em, kể cả anh, cho nên..... Em không cần băn khoăn bất cứ chuyện gì, dũng cảm đối mặt với hạnh phúc của mình, giữ vững lấy nó, đừng buông ta, biết không?"
Từng câu Bách Hiên nói đều cố gắng khắc chế thanh âm của mình, hi vọng đừng run rẩy, hi vọng đừng khẩn trương, hi vọng không lộ ra giọng điệu thống khổ, không muốn cô vì anh lộ ra biểu tình khó khăn, anh hi vọng mang cho cô, chỉ có vui vẻ, chỉ có khoái hoạt, chỉ có cao hứng..... Như vậy là tốt rồi.
Tử Thất Thất nghe xong, nước mắt tràn đầy, chỉ cần hơi nháy mắt một chút, sẽ liên tiếp không ngừng rơi xuống.
Vì sao mọi chuyện lại thành như vậy?
Rõ ràng cô muốn tàn nhẫn để anh hết hi vọng với mình, nhưng bây giờ lại thành anh dịu dàng an ủi cô, đừng..... Đừng dịu dàng nói với cô như vậy, đừng cười dịu dàng như thế với cô, đừng dịu dàng an ủi cô như vậy..... Đừng..... Cô không muốn không muốn không muốn không muốn..... Cô thà bị anh dùng ánh mắt oán hận nhìn cô, cô thà bị anh dùng ánh mắt tức giận nhìn cô, cô thà bị anh vươn tay hung hăng đánh cô, cũng không muốn thấy anh đối đãi với mình như thế.
"Thất Thất....." Bách Hiên lại một lần nữa gọi tên cô, ngón tay thong thả lướt qua gò má cô, sau đó theo cánh tay trơn bóng của cô, cầm lấy tay cô, nói, "Anh hỏi em một vấn đề cuối cùng, có được không?"
"....." Tử Thất Thất không trả lời, chỉ gật đầu.
"Trước khi hỏi em, em nhất định phải thật sự trả lời anh, tuyệt đối không gạt anh, được chứ?"
"....." Tử Thất Thất lại gật đầu.
Bách Hiên mỉm cười, nụ cười mở rộng ra bên ngoài.
Anh từ từ mở miệng, sau đó khẽ nói, "Nếu..... Anh thật sự cưới Hạ Thủy Ngưng làm vợ, ở trong lòng của em, có thể có một chút thương tâm không? Có thể có một chút ghen tị không? Có thể có một chút khổ sở không? Có thể có một chút đáng tiếc không? Em có cảm giác như thế chứ? Chỉ một chút thôi cũng được, chỉ là một chút xíu thôi, một chút xíu xíu thôi cũng được..... Nếu em thật sự có một chút xíu cảm giác như thế, vậy gật đầu một cái, không cần đồng tình anh, không cần thương hại anh, anh muốn..... Là em trả lời thật lòng!"
Tử Thất Thất nghe những lời anh đã từng nói, cô nghe câu này tới câu khác chính là lời tìm kiếm hi vọng, trái tim đau đớn giống như là vạn cây kim đâm vào, nhất là nghĩ lại tới đêm hôm đó cô tàn nhẫn với anh, cô đau đớn trở nên khó thở.
"Thất Thất....." Bách Hiên thấy cô trầm mặc không nói, không khỏi có chút khẩn trương nắm tay cô, nói, "Không sao, em chỉ cần thật lòng trả lời anh là được, mặc kệ đáp án như thế nào, anh cũng đã quyết định..... Buông tay!"
Buông tay?
Tử Thất Thất mở to hai mắt nhìn anh.
"Anh sẽ buông tay, anh sẽ để e


Old school Swatch Watches