Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3800 lượt.
động vừa rồi là dứt bỏ, là cắt một miếng thịt trong đầu anh, là tàn nhẫn chém trái tim anh thành hai nửa.
Không thả ra..... Không bỏ xuống được.....
Nhưng anh lại không thể nói với cô như vậy.
Quên đi..... Thôi.....
Chỉ cần cô hạnh phúc là tốt rồi, so với việc hai người cùng thống khổ thì còn tốt hơn đi?
"Anh làm vậy được không? Một mình ở đây khóc..... Thật sự quyết định bỏ quên sao?"
Đột nhiên từ phía sau truyền đến thanh âm, Bách Hiên thình lình xoay người, mở to mắt tràn đầy nước mắt, nhìn Phương Lam đột nhiên xuất hiện ở phía sau anh.
"Sao cô lại ở đây?" Anh lạnh lùng hỏi.
Phương Lam mặc một bộ lễ phục màu lam, đứng thẳng liền lộ ra bả vai, nói, "Tôi đương nhiên là đến xem Thất Thất, chỉ là không nghĩ tới vậy mà thấy được một vở kịch hay như thế, anh thật sự vĩ đại, hoàn toàn không giống như ba anh..... Tôi bội phục anh, thật sự!"
Hai mắt lạnh như băng của Bách Hiên nhìn gương mặt nghiêm túc của cô, chân mày khẽ chau lên.
"Cô nghe được những gì?" Anh hỏi.
"Toàn bộ!"
"Đối thoại của chúng tôi, cô nghe thấy toàn bộ?"
"Đúng vậy!"
"Vậy nếu cô là tôi..... Cô sẽ làm giống như vậy ư?"
Rơi vào bẫy, vẫn cố chấp.....
Phương Lam nhìn gương mặt thương tâm muốn chết của Bách Hiên, trầm mặc thật lâu, sau đó mới mở miệng nói, "Tôi không biết!"
Giống anh nhịn đau buông tay, cô có thể sẽ không làm được, nhưng nếu anh không buông tay thì có thể như thế nào? Ai hiểu rõ Tử Thất Thất đều biết, cô ấy căn bản là không có khả năng chọn anh, đời này, cô ấy chỉ yêu một người, vậy cô ấy cũng sẽ chỉ yêu một người đấy, tuyệt đối sẽ không phân chia tình yêu của mình cho bất kỳ ai, cho dù là bố thí cũng không thể, cho nên..... Nếu anh không buông tay, anh chỉ càng thống khổ thêm mà thôi.
"A....." Bách Hiên khẽ cười, trong đôi mắt vẫn lóe ra nước mắt trong suốt, nói, "Cô phải nói "sẽ" mới đúng!"
"Tại sao?" Phương Lam hỏi.
Người trong lòng cô sao?
"A..... Tôi nào có người đó!" Cô khẽ cười lầm bầm lầu bầu, nhưng hai mắt lại lộ ra ưu thương nhàn nhạt.
.....
Đại sảnh yến hội
Mặc Tử Hàn và Chung Khuê đứng đối mặt nhau, mặt đối mặt trò chuyện với nhau, nhưng tâm tư Mặc Tử Hàn đều theo hướng Tử Thất Thất rời đi.
Bọn họ đi đâu? Thật là lớn mật, lại dám rời khỏi phạm vi tầm mắt của anh!
Không phải nói năm phút thôi sao? Cũng đã lâu như vậy, tại sao vẫn chưa về?
Chết tiệt, không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?
"Xem ra..... Cháu thực sự rất thích cô gái đó!" Chung Khuê nhìn sắc mặt bất an của anh, đột nhiên mở miệng nói rất khẳng định.
Mặc Tử Hàn lấy lại tinh thần, lạnh lùng nhìn ông ta.
"Cháu thật sự không có ý định nói cho cô gái đó biết sao? Chuyện kia....." Chung Khuê lại đưa ra câu hỏi như tán gẫu thông thường.
"Tôi sẽ nói cho cô ấy biết, nhưng không phải lúc này!" Mặc Tử Hàn lạnh lùng trả lời.
"Quả nhiên, cháu sợ dọa cô gái đó chạy chứ gì? Dẫu sao..... Muốn trở thành phu nhân thủ lĩnh hắc đạo, chính là một con đường rất gian khổ, hơn nữa đối với một cô gái mà nói, chuyện đó chính là cực kỳ tàn nhẫn, cô ấy có thể chịu đựng được sao?"
"Cái này không cần chú Chung quan tâm, tôi tự có an bài!"
"Tự có an bài? An bài gì?" Chung Khuê tò mò hỏi.
"Chú không cần biết, chờ đến khi chúng tôi kết hôn, bản thân chú sẽ tự rõ!" Mặc Tử Hàn thần thần bí bí nói, khẽ cười tà.
Chung Khuê nhìn nụ cười của anh, hai mắt tràn đầy nếp nhăn có chút nhíu chặt.
"Kết hôn? Cháu đã quyết định muốn kết hôn?"
"Đúng vậy!"
"Chọn được ngày chưa?" Chung Khuê hỏi.
"Vẫn chưa, nhưng mà..... Chắc cũng chỉ trong mấy tháng gần tới đây!" Mặc Tử Hàn trả lời
Trong mấy tháng gần tới?
Chân mày Chung Khuê chau lên.
Nó đột nhiên đưa người phụ nữ này tới yến hội, lại nhờ yến hội này để mọi người thấy huyết long trên lưng cô ta, rất rõ ràng chờ đến ngày mai, mọi người trong hắc đạo sẽ biết sự tồn tại của người phụ nữ này, nhưng nó lại không có chút lo lắng, còn nói muốn cùng cô ta kết hôn, hơn nữa còn trong mấy tháng gần tới đây? Xem ra, nó cũng sớm đã tính toán được tốt, mà không hẳn là tính toán gần đây, có thể..... Có quan hệ rất lớn với việc ngồi bảy năm trong tù của nó.
Mục đích của nó rốt cuộc là cái gì đây?
"Được rồi!" Chung Khuê đột nhiên mở miệng, sau đó cười nói, "Nếu vị tiểu thư kia cũng sắp trở thành phu nhân cháu, vậy cháu có thể chính thức giới thiệu cô ấy với chú được không?"
Chân mày Mặc Tử Hàn nhăn lại, nhìn ông ta nói, "Lần sau đi!"
"Lần sau? Tại sao? Hiện tại không phải là một cơ hội tốt sao? Vừa lúc..... Cô ấy đã trở lại!" Chung Khuê nói xong, ngón tay già nua liền chỉ hướng cửa đại sảnh.
Mặc Tử Hàn chậm rãi quay đầu, quả nhiên thấy Tử Thất Thất theo ngoài cửa đi vào, đang đi tới chỗ anh.
Trong nháy mắt liền an tâm nhưng lại trong nháy mắt trở nên bất an.
An tâm vì thấy cô bình an không có chuyện gì, mà bất an vì lão gia hỏa bên cạnh này, anh phải mau đẩy ông ta đi mới đúng.
Mười mấy giây ngắn ngủn, Tử Thất Thất đi tới bên cạnh Mặc Tử Hàn, khẽ mỉm c