XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3801 lượt.

m đi, chỉ cần em trả lời anh vấn đề cuối cùng này..... Nhất định phải thật lòng trả lời, không thể lừa gạt anh!" Anh xác định nói, trong đôi mắt lóe ra quang mang trong suốt.
Tử Thất Thất nhìn gương mặt anh, dùng đôi mắt thật lòng của mình truyền lại cho anh, sau đó nhẹ nhàng..... Nhẹ nhàng..... Gật đầu.
Cô có!
Không cần nhìn đến anh kết hôn với Hạ Thủy Ngưng, chỉ cần vừa rồi thấy anh và Hạ Thủy Ngưng đứng ở trên sàn nhảy tuyên bố đính hôn, lòng cô đã có một chút bi thương, có một chút ghen tị, có một chút khổ sở, lại một chút xíu đáng tiếc..... Cô thật sự có cảm giác như vậy, mặc dù không phải là đặc biệt lớn, nhưng một người đàn ông tốt như vậy, cô nghĩ trên đời này không có một người phụ nữ nào lại không có cảm giác như vậy?
Tóm lại cô có! Cô có! Cô thật sự có!
Không có đồng tình anh, không có thương hại anh, là tuyệt đối xuất phát từ thật lòng mà trả lời.....
Bách Hiên nhìn cô nhẹ nhàng gật đầu, đau đớn trong lòng toàn bộ đều biến mất, thật vui vẻ..... Thật thật thật thật thật vui vẻ.....
Thì ra trong lòng cô, anh vẫn có một chút mị lực như thế, anh vẫn có một chút tồn tại, anh vẫn có một vị trí tồn tại.
Đủ rồi..... Như vậy là đủ rồi.....
Thật sự đủ rồi!
"Cám ơn em!" Anh vui vẻ nói, trên gương mặt lộ ra vui mừng chưa bao giờ có.
Tử Thất Thất cau chặt mày, lòng tràn đầy áy náy.
"Từ giờ....." Bách Hiên khẽ lui về sau một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, chỉ nắm tay cô, nói, "Bách Hiên anh sẽ chính thức buông đoạn tình cảm với Tử Thất Thất, từ nay về sau, mặc kệ em thích ai, anh đều thật lòng chúc phúc cho em, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng tới em, mà đồng dạng..... Em cũng không thể can thiệp tình cảm của anh, mặc kệ anh sẽ không thích người con gái khác, mặc kệ anh kết hôn với ai, với Tử Thất Thất em cũng không có quan hệ, chúng ta từ giờ trở đi, từ lúc anh buông tay em ra..... Chúng ta sẽ trở thành bằng hữu bình thường nhất, bằng hữu bình thường..... Nhất!"
Tử Thất Thất nhìn khuôn mặt tươi cười của anh cũng mỉm cười theo.
Bằng hữu bình thường..... Nhất!
Chỉ là so với người dưng cao hơn một tầng mà thôi, nhưng bọn họ có thể làm được sao? Có thể ở đây hai tay buông ra, bọn họ trở thành người xa lạ hơn người dưng ư?
"Bách Hiên!" Cô đột nhiên gọi anh.
Bách Hiên kinh ngạc nhìn cô.
"Anh cũng đáp ứng em một chuyện được không?"
"Em nói đi!"
"Từ lúc anh buông tay em, anh phải cố gắng đi tìm tình yêu của mình, anh phải cố gắng khiến mình hạnh phúc, anh phải thật vui vẻ khoái khoái lạc lạc, coi như là vì em, cũng vì anh, càng vì tương lai con anh..... Được không?"
Trong lời cô có ý, nhưng Bách Hiên lại không nghe được.
"Được, anh đáp ứng em!"
"Vậy..... Chúc anh hạnh phúc!" Tử Thất Thất mỉm cười chúc phúc.
"Anh cũng chúc em hạnh phúc!" Bách Hiên chân thành chúc phúc.
Hai người đối mặt, bốn mắt nhìn nhau, cùng mỉm cười, sau đó tay Bách Hiên chậm rãi buông tay cô ra, chậm rãi trượt khỏi tay cô, đến lòng bàn tay, sau đó lướt qua các đốt ngón tay, cuối cùng dừng lại ở đầu ngón tay..... Đột nhiên không muốn nắm chặt, do dự lại từ từ buông lỏng.....
"Thất Thất, chờ sau khi anh buông tay, em phải xoay người bước đi thật nhanh, ngàn vạn lần đừng quay đầu lại, bằng không..... Anh nhất định sẽ chạy tới ôm chặt lấy em không buông tay, biết không? Không được quay đầu lại, đi thật nhanh về phía trước....." Bách Hiên cuối cùng cảnh cáo, nhưng lại giống như là đang kéo dài thời gian.
"Ừ, em biết rồi!" Tử Thất Thất gật đầu đáp ứng.
Trên gương mặt mỉm cười của Bách Hiên rốt cục lộ ra thống khổ, chân mày cũng chầm chậm chau lên, mà nhẹ nhàng nắm đầu ngón tay cô xoa bóp vài cái, sau đó hai mắt anh nhanh chóng khép lại, buông hẳn tay cô ra, cũng chia trái tim mình thành hai nửa.....
Mà Tử Thất Thất khi anh buông tay ra liền xoay người, đi nhanh về phía trước, nước mắt như đê vỡ tràn ra.
Đây là kết cục tốt nhất, bởi vì cô cái gì cũng không thể cho anh, cô không cách nào mang cho anh hạnh phúc, cho nên chỉ có thể để cho anh buông tay, để anh một lần nữa đi tìm người mình yêu. Cô thật lòng hi vọng, anh có thể hạnh phúc cùng Hạ Thủy Ngưng, cùng với đứa con còn chưa sinh ra của bọn họ, trở thành gia đình hạnh phúc khoái khoái lạc lạc người người đều hâm mộ.
.....
Trong hành lang yên tĩnh, chỉ còn lại một mình Bách Hiên.
Anh nhìn bóng lưng Tử Thất Thất càng chạy càng xa, nhìn trên sống lưng cô huyết long huyền diệu đang hướng về anh mà đắc ý, bên tai giống như nghe được thanh âm trào phúng của Mặc Tử Hàn: anh thua, người phụ nữ này..... Cô ấy thuộc về tôi!"
"A....." Anh khẽ cười, trong mắt lóe lên nước mắt đàn ông, trong suốt rơi xuống.
Trái tim đau quá, đau giống như không biết đập nữa, đau thật giống như chết..... Mà nụ cười trên mặt rốt cục biến đi, lộ ra vẻ mặt thống khổ.
Buông tay? Bỏ xuống?
Nào có dễ dàng như vậy?
Anh chỉ là không muốn nhìn gương mặt cô vì anh mà rối rắm, càng không muốn khiến cô lộ ra biểu tình áy náy như vậy, mà cái gọi là buông tay, cũng chỉ là mấy lời nói suông mà thôi, đối với anh mà nói hành