Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3791 lượt.
thuộc hạ của hắn.
Chung Khuê kinh ngạc nhìn anh, nhìn dáng vẻ anh thở hổn hển, nghi ngờ hỏi, "Làm sao cháu ở đây? Tại sao chật vật như vậy?"
"Chú Chung, chú có thấy một người phụ nư mặc váy màu lam không?" Mặc Thâm Dạ hốt hoảng hỏi, đôi tay dùng sức bắt lấy bả vai hắn .
". . . . . ." Chung Khuê trầm mặc, hai mắt nhìn vẻ mặt hoảng hốt của anh, hiển nhiên đối với hành đông bất kính của anh, rất là bất mãn.
"Có thấy hay không ——" Mặc Thâm Dạ nóng nảy rống to.
Chân mày Chung Khuê trong nháy mắt nhíu lên, lạnh lùng mà nói, "Cháu là đang chất vấn ta?"
"Nói cho cháu biết nhanh lên!" Mặc Thâm Dạ đỏ trợn to mắt, bàn tay trên vai hắn cũng dùng sức bóp chặt.
Chung Khuê nhìn bộ dáng tức giận của anh, đây là bộ mặt anh rất ít lộ ra, mà mỗi lần lộ ra vẻ mặt như vậy, đều là thời điểm anh nóng lòng nhất.
Hắn thầm thở dài, sau đó nhẹ giọng nói, "Vừa rồi có một người phụ nữ mặc váy màu lam, cô ấy đi xuống cầu thang rồi!"
Đi xuống cầu thang?
Mặc Thâm Dạ lập tức buông tay ra, nhanh chóng chạy tới cầu thang, nhưng vừa chạy được mấy bước, đột nhiên dừng lại.
"Chú Chung, chuyện Thất Thất hôn mê có liên quan tới chú đúng không?" Anh đưa lưng về phía hắn, đoán nói.
Thất Thất?
Nó muốn nói tới Tử Thất Thất sao?
". . . . . ." Chung Khuê trầm mặc không nói .
"Cháu đã nói cháu không cho phép chú đụng tới cô ấy, nếu như cô ấy xảy ra chuyện gì, coi như là chú. . . . . . cháu cũng nhất định không bỏ qua!" Anh ném ra những lời đe dọa, sau đó lập tức chạy tới cầu thang.
Chung Khuê sững sờ đứng tại chỗ, trước cửa thang máy "Phanh ——" một tiếng mở ra, hắn lại không có bất kỳ phản ứng, chỉ là cau mày, nghĩ ngợi.
Thì ra người nó nói trong điện thoại là chỉ Tử Thất Thất.
Tại sao nó lại để ý tới người phụ nữ này như vậy? Người phụ nữ váy lam mà nó đuổi theo là ai? Mặc dù nó phong lưu thành tánh, nhưng gấp gáp tìm kiếm một người phụ nữ như vậy là lần đầu tiên, rốt cuộc cô ta là ai? Ai có thể làm cho một người đàn ông luôn luôn bình tĩnh lộ ra dáng vẻ vội vã như vậy.
"Ai. . . . . ." Hắn trầm trầm thở dài một cái.
Chuyến đi hôm nay thật đáng giá nhưng cũng rất nhiều phiền phức.
. . . . . .
Dưới chân cầu thang
Phương Lam nhanh chóng ngồi bệt xuống cầu thang, lông mày nhíu chặt lại.
Cái tên Bạch Trú chết tiệt kia, lại dám đem bảo bối Tử Thất Thất của cô ra làm thí nghiệm, lại dám để cho cô ấy uống xong ly rượu độc kia, mặc dù cô ấy không có việc gì, nhưng thân thể của cô ấy suy yếu như vậy, tại sao có thể để cho cô bị thương nặng hơn? Hơn nữa trong lúc cô nhổ rượu ra, cũng rất đau đớn, hắn tại sao có thể để cho cô ấy chịu đau khổ như vậy? Còn cái lão bất tử Chung Khuê nữa, dám làm hại bảo bối của cô, vừa rồi cô thật muốn rút súng ra, một phát giết chết hắn, mà càng làm cho cô tức giận hơn chính là tên khốn Mặc Tử Hàn kia, hắn là kẻ ngu sao? Hắn ngu ngốc sao? Đường đường thủ lĩnh hắc đạo, đường đường chủ tịch tập đoàn, cứ như vậy nhìn người phụ nữ của mình chịu khổ sao? Bản lãnh của hắn đi đâu rồi? Hắn phách lối cùng bá đạo đi đâu rồi? Vô dụng, một chút hữu dụng cũng không có, phế vật. . . . . . Cuối cùng là cái tên ngu ngốc Mặc Thâm Dạ đó, hắn cư nhiên đem Thiên Tân đến, hơn nữa còn để cho nó thấy bộ dạng hôn mê của Thất Thất làm cho nó phát bệnh đến té xỉu. . . . . . Bọn đàn ông thối đáng chết này, sớm muộn có một ngày cô sẽ giết từng người từng người một.
Tức giận! Tức giận! Tức giận!
Cô đầy bụng hỏa không chỗ phát tiết, cho nên tốc độ xuống lầu liền thay đổi càng thêm nhanh chóng, âm thanh giày cao gót giẫm ở cầu thang càng thêm vang dội.
Lần này cô rốt cuộc hiểu được câu: đàn ông mà dựa vào được thì heo nái cũng có thể leo cây.
Nói thật đúng, quá đúng!
Đàn ông không thể dựa vào được.
"Cộp cộp cộp. . . . . Cộp cộp cộp. . . . . . cộp cộp cộp. . . . . ."
Bên tai đột nhiên vang lên tiếng một người nào đó chạy xuống cầu thang, cô đột nhiên cau mày, hai chân dừng lại, lắng nghe âm thanh từ trên đầu truyền tới.
"Cộp cộp cộp. . . . . Cộp cộp cộp. . . . . . cộp cộp cộp. . . . . ."
Là ai? ?
Cô đột nhiên ngẩng đầu, từ khúc cua của cầu thang nhìn lên trên, nhưng chỉ có thể nhìn thấy bàn tay một người đàn ông.
Cô trợn to cặp mắt.
Vừa rồi lúc cô rời hành lang hình như bị Mặc Thâm Dạ phát hiện, không phải là hắn đuổi theo chứ? Đây không phải là thật chứ? Chẳng lẽ chính là hắn?
Không được không được không được!
Cô không muốn gặp lại hắn, cô không muốn cùng hắn gặp mặt.
Cô hốt hoảng nhìn cửa thoát hiểm ở tầng 3, vội vội vàng vàng đi tới lầu ba, bước chân cũng bắt đầu tăng nhanh, cuối cùng bắt đầu chạy.
Mặc Thâm Dạ đi tới lầu ba, đột nhiên cảm thấy rất không thích hợp.
Mới vừa còn nghe thấy tiếng vang của bước chân tại sao khi tới đây lại không nghe thấy gì? Chẳng lẽ cô ấy chạy tới lầu một? Không, sẽ không nhanh như vậy mới đúng, như vậy. . . . . .
Anh đột nhiên quay đầu, nhìn cửa hông cầu thang lầu ba , nhìn thấy cánh cửa hơi động, anh hốt hoảng vội vàng chạy vào lầu ba, sau đó hơi hô to, "Phương Lam. . . . . . Phương Lam. . . . . . Phương