The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3792 lượt.

oa đỉnh đầu của cậu, nhẹ giọng nói, "Mẹ con không có sao, con hãy yên tâm đi, thứ màu đỏ đó là rượu đỏ không phải máu, mẹ thật không có sao, con không phải lo lắng. . . . . . . . . . . Không cần lo lắng. . . . . ." Anh liên tục lặp lại, an ủi cậu.
Ý thức của Mặc Thiên Tân dần hồi lại, hai mắt nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ trên khóe miệng Tử Thất Thất, cũng không thật giống máu, hình như còn có chút trong suốt, xác thực không phải máu.
Mẹ không có sao? Mẹ không có sao?
Nhưng là nếu như không có chuyện gì tại sao lại bất tỉnh trong ngực ba ? Hơn nữa sắc mặt của mẹ lại trắng bệch như vậy , trên trán cũng đầy mồ hôi, mẹ thật không có chuyện gì sao? Nếu quả như thật không có chuyện. . . . . . Tại sao không mở mắt nhìn cậu đây?
Tên lường gạt. . . . . . Mọi người toàn bộ đều là tên lường gạt. . . . . . Tên lường gạt. . . . . .
Nói sẽ chăm sóc mẹ, nói sẽ không để cho mẹ bị một chút xíu tổn thương, nói mẹ không sao, nói không cần lo lắng. . . . . . Mẹ cũng đã bị giày vò thành bộ dáng này, còn nói không có chuyện gì sao? Còn có thể yên tâm sao?
Đột nhiên tự trách!
Tại sao cậu lại yếu ớt như vậy? Tại sao cậu không thể trong nháy mắt lớn lên? Nếu như cậu bây giờ là một nam nhân trưởng thành, tuyệt đối sẽ bảo vệ tốt mẹ, tuyệt đối sẽ không để cho sắc mặt mẹ tái nhợt bất tỉnh ở đây.
"Mẹ. . . . . . Mẹ cũng là tên lường gạt. . . . . ." Cậu nghẹn ngào nói xong, nước mắt tuôn rơi xuống, "Mẹ không phải là đã thề với con, sẽ chăm sóc tốt cho mình sao? Mẹ không phải nói tuyệt đối sẽ không để cho con lo lắng sao? Nhưng mẹ bây giờ. . . . . . Tại sao lại biến thành như vậy chứ? Tên lường gạt. . . . . . Toàn bộ đều là tên lường gạt. . . . . . Mỗi người đều ở đây nói láo. . . . . . Mỗi người đều ở đây lừa gạt con. . . . . . . ."
Chưa kịp nói xong, cậu cũng giống Tử Thất Thất, té xỉu trong ngực Mặc Tử Hàn .






Cơ hội mười lăm năm . . . . . . Không thể bỏ lỡ!
"Thiên Tân ——"
"Thiên Tân ——"
"Thiên Tân ——"
Mặc Tử Hàn, Mặc Thâm Dạ cùng Bạch Trú ba người đồng thời kêu to, trợn to cặp mắt nhìn Mặc Thiên Tân té xỉu . Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mặc Thiên Tân trắng bệch , so với tử Thất Thất còn nghiêm trọng hơn, mà hơi thở của cậu yếu vô cùng giống như sắp tắt thở.
"Đương nhiên là cứu nó!" Bạch Trú nhanh chóng trả lời.
Cứu?
Anh ta có ý gì? Thiên Tân không phải chỉ là kinh sợ té xỉu sao?
Bạch Trú vội vàng đem thân thể Mặc Thiên Tân đặt nằm trên mặt đất, rất nhanh sau đó cầm lấy túi sách nhỏ cậu luôn mang theo người tìm kiếm, tìm ra một chiếc hộp tinh xảo, từ bên trong lấy ra hai viên nhỏ giống như kẹo, sau đó bỏ vào trong miệng của nó, khẽ dùng sức nâng cằm của nó, để cho nó nuốt xuống.
"Anh cho nó uống cái gì?" Mặc Tử Hàn nghi ngờ hỏi.
". . . . . ." Bạch Trú trầm mặc, không trả lời.
Hai mắt Mặc Tử Hàn nhìn về phía gương mặt tái nhợt của Mặc Thiên Tân, trong nháy mắt giống như rực rỡ hẳn lên , so mới trước hơn nhiều, sau đó sắc mặt tái nhợt từ từ biến mất, trở nên hồng hào hơn.
Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Anh ta cho nó uống cái gì? Hơn nữa, tại sao anh ta biết trong túi xách Thiên Tân có cái này? Tại sao anh ta giống như vô cùng quen thuộc?
"Anh rốt cuộc cho nó uống cái gì? Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" Anh nghi ngờ hỏi tới, hai mắt lạnh như băng nhìn anh ta.
". . . . . ." Bạch Trú trầm mặc.
"Nói cho tôi biết!" Mặc Tử Hàn gầm nhẹ ra lệnh.
"Thật xin lỗi, tôi không thể trả lời, nếu như anh muốn biết, chờ Thất Thất tỉnh lại, anh tự mình hỏi cô ấy đi!" Bạch Trú đem vấn đề đẩy ra, sau đó ngay lập tức ôm lấy Mặc Thiên Tân, nói lảng sang chuyện khác, "Bọn họ không thể ở chỗ này nghỉ ngơi, phải nhanh một chút đưa đi bệnh viện!"
Chân mày Mặc Tử Hàn nhíu lại thật sâu, hai mắt rũ xuống, nhìn gương mặt hôn mê của Tử Thất Thất , sau đó đôi tay dùng sức ôm lấy thân thể cô, sải bước đi theo Bạch Trú, cùng anh ta rời đi.
Hành lang yên tĩnh, chỉ còn lại Mặc Thâm Dạ.
Anh thật không nhớ đến, mới tới đây nhìn thấy hình ảnh đó, càng không nghĩ tới là Mặc Thiên Tân sẽ té xỉu, mà cái sắc mặt trắng bệch kia, rất rõ ràng là nó có bệnh rất nặng, nhưng tại sao lại không ai phát hiện ra? Còn bộ dáng Bạch Trú thuần thục như vậy , rất rõ ràng anh ta biết rõ bệnh của Mặc Thiên Tân, ngay cả thuốc đặt ở nơi nào anh ta cũng rõ ràng vô cùng, chẳng lẽ bọn họ là quan hệ thân quen sao?
Quá nhiều kinh ngạc cùng nhau xuất hiện, làm cho anh không cách nào suy nghĩ kịp.
"Ai. . . . . ." Anh thở sâu, sau đó cau mày ngẩng đầu, trong nháy mắt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, mặc dù chỉ là trong nháy mắt , nhưng là. . . . . . Cái bóng lưng kia, cái cảm giác đó. . . . . .
"Tiểu Lam?" Hắn nhẹ giọng nỉ non, hai chân đột nhiên nhanh chóng đuổi theo.
. . . . . .
Hành lang dài, anh mới vừa chạy đến cuối, nhìn thấy khúc quanh bên phải, rõ ràng không có bất kỳ một người bóng người, nhưng anh còn chưa buông tha tiếp tục chạy tới khúc quanh, cuối cùng. . . . . . trước cửa thang máy lại đụng phải Chung Khuê cùng mấy