Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3790 lượt.
Lam. . . . . ."
Nhất định là bị cô phát hiện anh đang đuổi theo cô, cho nên trốn đi.
Cô trốn ở đâu rồi? cô chạy đi nơi nào?
Đáng chết!
Anh nhất định phải bắt được cô, coi như là lật tung cả khách sạn Rich, anh cũng muốn tìm ra cô.
"Phương Lam, em ra đây cho anh —— ra đây —— ra đây ——" Anh không để ý tầm mắt của mọi người, lớn tiếng gọi to, hoàn toàn bỏ qua tự tôn của mình, tìm kiếm khắp nơi như người điên.
Phương Lam đang núp ở khúc quanh, nghe anh lớn tiếng quát tháo, càng nhíu chặt chân mày.
Cái tên đàn ông ngu xuẩn này, hét to như vậy không sợ dọa người sao?
Làm thế nào?
Cô phải chóng rời khỏi đây, cách xa người đàn ông này càng xa càng tốt.
Cô từ trong góc thò đầu ra, hai mắt quét trước quét sau nhìn khắp bốn phương tám hướng, cuối cùng hai mắt dừng lại cửa thang máy cách đó không xa, nhìn con số đang nhảy dần, từ tầng 13 nhanh chóng đến tầng 4, cô nhanh chóng từ góc lao ra, ấn nút, thang máy vừa vặn dừng lại ở lầu ba nơi, "Cạch ——" một tiếng cửa mở ra.
Cô nhanh chóng chạy vào , sau đó không ngừng ấn nút đóng cửa, cửa thang máy từ từ khép lại.
Mặc Thâm Dạ tìm kiếm một hồi sau đó chú ý tới cửa thang máy, hai mắt thấy rõ người đứng trong thang máy là Phương Lam mặc bộ váy màu xanh, hai mắt trợn to, sáng lên.
"Tiểu Lam ——" Anh hô to xông tới.
"Đóng cửa đóng cửa đóng cửa đóng cửa. . . . . . Nhanh lên một chút đóng cửa!" Phương Lam không ngừng lẩm bẩm, ngón tay không ngừng ấn nút, hai mắt nhìn thấy Mặc Thâm Dạ đang ngày càng tới gần.
Cuối cùng. . . . . .
Cửa thang máy đóng lại, Mặc Thâm Dạ cuối cùng vẫn là không thể vượt qua, Phương Lam thở dài một hơi, bình tĩnh lại.
Đã bao nhiêu năm cô chưa gặp lại hắn? Đã bao nhiêu năm chưa từng gần hắn như vậy? Lần trước trong điện thoại nghe được giọng nói của hắn, cô thật không nhận ra, cơ hồ cũng đã sắp quên mất dáng hình của hắn, nhưng khi hắn nói ra tên của mình, trí nhớ ngủ say của cô đột nhiên thức tỉnh đem toàn bộ kí ức khơi lại.
Thật sự là hỏng bét!
Chuyện không tốt nhất ngày hôm nay chính là để cho hắn phát hiện ra cô, mà cô đã mất rất nhiều năm để quên hắn.
"Mặc Thâm Dạ . . . . ." Cô lẩm bẩm, khuôn mặt ràng ngời bị che lên một tầng mây đen.
. . . . . .
Lầu ba, trước cửa thang máy
Mặc Thâm dạ dùng sức vỗ cửa thang máy, cũng không thể kéo cô trở lại.
"SHIT! Đáng chết!" Anh tức giận gào thét, vẫn không muốn buông tha.
Nếu như đi bằng cầu thang bộ liệu có thể đuổi kịp cô không? Nếu như cô ra ở tầng hai thì sao? Làm thế nào? Làm thế nào? Anh không thể để cho cơ hội này biến mất, anh đã đợi mười lăm năm, đợi để được gặp lại cô , anh tuyệt đối không thể cứ như vậy buông tha, anh không muốn đợi thêm mười lăm năm nữa. . . . . .
Đột nhiên hạ quyết tâm, anh xoay người hướng hành lang cấp tốc đuổi theo . . . . .
. . . . . .
Lầu một, trước cửa thang máy
"Cạch ——" một tiếng, cửa thang máy vừa mở ra, phương lam liền vội vàng từ khe cửa chạy ra ngoài, nhanh chóng chạy tới cửa chính, nhưng mới vừa đi được mấy bước, lại cảm thấy không ổn, hắn chạy nhanh như vậy liệu có bị hắn bắt được không? Nếu thật như vậy chẳng phải cô sẽ bị hắn bắt được sao? Cho nên cô vội vàng xoay người, đi về phía cửa sau của khách sạn, may mắn cô đã từng là nhân viên nơi này, đối với địa hình nơi này vô cùng quen thuộc, cho nên cô có mười phần nắm chắc có thể thành công chạy trốn, nhưng là. . . . . . Ông trời thích đùa giỡn cô, rõ ràng cô lựa chọn cửa sau khó bị phát hiện, rõ ràng cô dùng tốc độ nhanh nhất lao ra cửa sau, nhưng là cô lại vạn vạn, vạn vạn, vạn vạn cũng không ngờ, Mặc Thâm Dạ đã sớm đứng ở cửa sau cửa, chờ cô chui đầu vào.
Sao. . . . . . Tại sao có thể như vậy?
Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Phương Lam nhìn thân hình cao 1m87 của Mặc Thâm Dạ đứng ở trước mặt của mình, hai mắt trợn to, không dám tin nhìn hắn.
Chẳng lẽ hắn phép độn thổ ? Chẳng lẽ hắn thuật di chuyển sao? Chẳng lẽ hắn có thể xuyên qua không gian?
"Sao anh lại ở đây? Anh không phải nên ở lầu ba sao? Làm sao anh có thể nhanh hơn tôi?" Cô nghi ngờ chất vấn.
"A. . . . . ." Mặc Thâm Dạ khẽ nhếch miệng cười, bất cần đời mà nói, "Em rất muốn biết sao?”.
"Không muốn!" Phương Lam Lập tức phủ định, cáu kỉnh nói, "Tránh ra, chớ cản đường của tôi !"
"Vậy cũng không được, anh thật vất vả mới đuổi kịp em, anh chờ đợi cơ hội này rất lâu rồi, làm sao có thể sẽ dễ dàng thả em đi !" Mặc Thâm Dạ mỉm cười nói xong, giọng nói mặc dù vô cùng dịu dàng, nhưng là ngôn ngữ vô cùng bá đạo, hơn nữa vô cùng kiên định.
Có ai không cứu mạng , có người mưu sát chồng !
Phương Lam nhìn hắn, khuôn mặt hắn không hề thay đổi vẫn đẹp trai như vậy, nhìn nụ cười đắc ý của hắn, làm cho cô không khỏi chấn động trong lòng.
Đáng chết!
Cô hốt hoảng cái gì?
"Tôi cảnh cáo anh Mặc Thâm Dạ, nhanh tránh ra cho tôi, nếu không tôi không khách khí với anh đâu !" Cô uy hiếp mở miệng, hung hăng quát.
Phương Lam càng tức giận, cô nhanh chóng tiến lên mấy bước, đưa tay phải của