Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3732 lượt.

p sợ.
Tại sao đột nhiên nói ở riêng? Hơn nữa còn dám chạy trốn cả đêm? Cô đi đâu? Thật là lớn gan!
"Hỏa Diễm!" Anh cáu kỉnh rống to, từ trên giường bật dậy.
"Rắc rắc!" Cửa phòng được mở ra, Hỏa Diễm đứng nghiêm ở tại cửa ra vào, đầu tiên là cung kính khẽ cúi đầu, sau đó cứng nhắc mà nói, "Điện hạ, ngài có gì phân phó?"
"Phu nhân đâu?" Mặc Tử Hàn lạnh giọng hỏi, nhanh chóng xuống giường, mặc quần áo vào.
"Phu nhân tối ngày hôm qua đi phòng tiểu thiếu gia!" Hỏa Diễm trả lời.
Phòng của Thiên Tân?
Cô ngủ cùng Thiên Tân? Là bởi vì cơn ác mộng đó sao? Hay bởi vì lo lắng Thiên Tân? Hay không muốn ngủ cùng anh đây?
Người phụ nữ chết tiệt, ít nhất cho anh một lý do chứ? Lại dám len lén chạy trốn.
"Ngươi đi xuống đi!" Anh buồn bực lạnh giọng.
"Dạ!" Hỏa Diễm lập tức thối lui khỏi cửa phòng.
Mặc Tử Hàn nhanh chóng mặc xong y phục trên người, đầu không còn chưa chải, mặt cũng không rửa liền bước ra cửa phòng, chạy thẳng tới phòng Mặc Thiên Tân.
. . . . . .
Phòng ngủ.
Tử Thất Thất rửa mặt xong, nhẹ nhàng khoan khoái từ phòng tắm đi ra, Mặc Thiên Tân một bộ có chuyện không tốt chạy tới.
"Mẹ mẹ, ba lại tới!"
Tử Thất Thất nghe thế, lập tức nhớ lại lúc ở phòng trọ nhỏ.
Anh lại tới bắt cô sao?
"Cái gì? Vậy còn không chạy!" Cô hốt hoảng nói xong, liền bước dài ra, muốn chạy trốn.
"Đã không kịp , ba đang ở ngoài cửa!"
Thôi rồi.
Tử Thất Thất nghe được cậu nói, hai chân trong nháy mắt đứng lại, giống như bị người khác điểm huyệt, giữ nguyên tư thế chạy trốn.
Lần này nên làm cái gì? Muốn chạy thế nào?
Cô đột nhiên hít sâu một hơi, sau đó đứng thẳng người, đi tới trước mặt Mặc Thiên Tân, một chân quỳ xuống, nắm chặt hai cánh tay của cậu, nói, "Bảo bối, con nghe mẹ nói. . . . . ."
"Còn nói?" Mặc Thiên Tân đổ mồ hôi !©¸®!
(︶﹏︶|||)~
Tại sao tình cảnh này thật giống lúc trước?
"Đúng vậy!" Tử Thất Thất dùng sức gật đầu, nói tiếp, "Tại thời khắc mấu chốt này, con phải báo đáp công ơn nuôi dưỡng của mẹ đối với con, cho nên. . . . . ."
"Cho nên. . . . . . ?"
"Con trước thay mẹ ngăn cản ba, mẹ tránh trước!"
Người nào đó nghe được cô nói..., trong nháy mắt đổ mồ hôi !©¸®!
Mà người khác đã nhanh chóng đứng lên, mặc áo ngủ tối hôm qua, xõa một đầu tóc dài đen nhánh, giống như người điên chạy đến bên cửa sổ, mạnh mẽ nhảy xuống.
"Cốc, cốc, cốc!"
Lúc này vừa vặn cửa phòng bị gõ vang, mà người nào đó còn chưa được cho phép, liền tự tiện mở cửa phòng, nhanh chóng quét mắt một vòng khắp phòng.
"Mẹ con đâu?" Mặc Tử Hàn hỏi.
"Mẹ?" Mặc Thiên Tân nhanh chóng thu hồi xấu hổ, hoàn mĩ giả bộ ra dáng vẻ nghi ngờ nói, "Mẹ sáng sớm trở về rồi? Mẹ nói mẹ muốn thay y phục, cho nên liền đi, ba không nhìn thấy mẹ sao? Chẳng lẽ mẹ lại vào phòng bếp làm bữa ăn sáng?"
Đi?
Mặc Tử Hàn cau mày.
Nhanh chóng xoay người, vừa định đi phòng bếp tìm kiếm, nhưng là dưới chân cũng là đột nhiên dừng lại, sau đó lần nữa quay người lại, nhìn Mặc Thiên Tân vẻ mặt ngây thơ, trong lòng bắt đầu nghi ngờ.
"Mẹ thật trở về? Con xác định?"
"Thế nào? Ba, ngươi không phải tin tưởng con sao? Ba cho rằng con đang gạt ba?" Mặc Thiên Tân hỏi ngược lại, hơi cau mày, gương mặt oan uổng.
Mặc Tử Hàn nhìn mặt của cậu, mặc dù vô tội như thế, hơn nữa diễn dịch hoàn mĩ vô khuyết, nhưng là nó càng như vậy đã nói lên trong này có quỷ, cho nên lời của nó, tuyệt đối là giả, không thể không nghi ngờ.
"Mẹ rốt cuộc ở đâu? Chớ cùng ba giả bộ ngu!" Anh đột nhiên chất vấn, hai mắt nhìn chằm chằm cậu.
"Ba, ba cũng thấy đấy, trong phòng chỉ có một mình con, con thật không biết mẹ ở đâu ..., chỉ là ba yên tâm đi, chỉ cần con còn ở chỗ này, mẹ cũng sẽ không chạy trốn, chỉ là. . . . . ." Cậu đột nhiên vươn tay, than thở vỗ vỗ cánh tay của anh nói, "Thân là một người đàn ông, con rất hiểu cảm thụ của ba, cũng rất rõ ràng ba là thân bất do kỷ, không khống chế được dục vọng của mình, nhưng cái gì cũng có chừng mực. Thật đúng là: đuổi tận cùng không buông, sẽ chỉ làm người khác mệt mỏi không chịu nổi, phải học được lúc gần lúc xa, lúc chậm lúc mau, như vậy ba nhất định sẽ có thu hoạch ngoài dự đoán!"
Thu hoạch ngoài dự đoán?
Mặc Tử Hàn nghe lời của cậu, hiểu hàm nghĩa trong lời.
"Ba hiểu rõ rồi, con hãy yên tâm đi, ba sẽ không để cho bảo bối mẹ của con có một chút thương tâm khổ sở!" Anh kiên định.
"Vậy thì tốt!" Mặc Thiên Tân mỉm cười.
Mặc Tử Hàn xoay người lần nữa, sải bước ra cửa phòng, bắt đầu nghĩ biện pháp tìm Tử Thất Thất.
Cô còn ở trong biệt thự, tuyệt đối sẽ không rời đi.
Bởi vì Thiên Tân ở chỗ này.
"Ai. . . . . ." Anh thở dài thật sâu, trong lòng hơi có chút ghen tỵ.
Phải chờ tới lúc nào thì, mới có thể làm cho cô vì anh mà ở lại chỗ này đây? Chỉ vì một mình anh. . . . . .
. . . . . .
Vườn hoa
Tử Thất Thất nhanh chóng chạy đến bụi hoa, sau đó vô lực ngã xuống, cả người trong nháy mắt chìm trong những đoá hoa xinh đẹp.
Trốn ở chỗ này sẽ không có người tìm được chứ? Giống như phim võ hiệp vậy, đây chính là thuật ẩn thân trong tuyền thuyết, người k