Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343655

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3655 lượt.

đầu nhìn Tuyết Minh, tương đối tỉnh táo nói, "Tuyết Minh cậu ra ngoài trước đi, chờ bệnh tình Thiên Tân ổn định chúng ta sẽ chậm rãi nói!"
Tuyết Minh nhìn Mặc Thiên Tân thoi thóp, nhìn bốn người khẩn trương như vậy, đột nhiên cảm thấy mình quyết định dùng trái tim tới cứu hắn là đúng, bởi vì hắn chết rồi, sẽ có rất nhiều người thương tâm, bao gồm bốn người trước mặt này, bao gồm ba người ngoài cửa kia, còn có nhiều người sẽ bởi vì hắn chết đi mà thương tâm khóc rống. . . . . . Mà hắn không giống vậy, cho dù hắn chết, cũng không có ai thương tâm, lại càng không có ai vì hắn rơi lệ, bởi vì hắn đã không còn người thân, em gái duy nhất lại như thế, hắn dùng thời gian một năm không ngừng nói với cô, dùng hết tất cả biện pháp cô cũng không có một chút biến hoá, thậm chí ngay cả một chữ, cô cũng không mở miệng nói với hắn. vì vậy, hắn chết cũng không có quan hệ gì, bởi vì cô căn bản sẽ không có bất kỳ cảm giác, cho nên. . . . . . Cái chết của hắn, chẳng những có thể cứu một người, còn có thể đổi lấy ba giao dịch cả đời này hắn cũng không thể thực hiện, đáng giá. .. Quá đáng giá rồi. . . . . .
"Mặc Thiên Tân em nghe cho tôi. . . . . ." Tuyết Minh đột nhiên mở miệng.
Tất cả mọi người khiếp sợ quay đầu nhìn hắn.
"Ta lựa chọn cái chết không phải lỗi là của em, em không phải cần phải tự trách. Đây là lựa chọn của tôi, là tâm nguyện của tôi, tâm nguyện cuối cùng. Bất kể em có nhận trái tim của tôi hay không, bất kể em có đồng ý làm phẫu thuật hay không, quyết định giao dịch cùng ma quỷ vẫn phải hoàn thành, tuyệt không hối hận. . . . . . Nếu như em còn sống, nếu như có thể dùng trái tim này để sống sót, như vậy tôi xin em hãy chăm sóc em gái tôi. . . . . . Tôi cầu xin tất cả những người có mặt ở đây hãy quan tâm đến em gái tôi giống như quan tâm tới Thiên Tân. . . . . . Cám ơn các ngươi. . . . . . Cám ơn. . . . . ."
Tuyết Minh nói hết những lời này, từ trong túi áo lấy ra một cây súng lục màu đen, hắn mỉm cười đem súng lục nhắm huyệt thái dương, vui vẻ nói, "Em gái tôi liền nhờ cậy các ngươi rồi. . . . . . Cám ơn. . . . . ."






Kết thúc cuối cùng, Tuyết Minh lựa chọn cái chết!
Súng?
Bên trong gian phòng, tất cả mọi người khiếp sợ nhìn súng lục trong tay hắn, đồng thời hai mắt trợn to.
"Không cần ——" Mặc Thiên Tân hô to ngăn lại.
Mặc dù hắn muốn sống, mặc dù hắn rất sợ chết, nhưng hắn không cần dùng phương pháp tàn nhẫn này, hắn không cần dùng tánh mạng của người khác để cứu tánh mạng của mình. Hắn không cần một sinh mạng đang khoẻ mạnh vì hắn phải chết, hắn hi vọng mỗi người đều có thể hạnh phúc vui vẻ , nhưng tại sao đứa bé tên gọi Tuyết Minh lại cố chấp như vậy? Tại sao hắn nhất định muốn chết? Tại sao không tiếc làm tới mức này?
Hắn trợn to mắt không phải vì chết không nhắm mắt, mà là cảm thấy tiếc nuối, tiếc nuối ở một khắc cuối cùng cũng không cách nào thấy nụ cười đáng yêu của em gái, tiếc nuối mình không có cách nào tiếp tục ở bên cạnh bảo vệ cô, chăm sóc cô, tiếc nuối mình không thể thấy cô khôi phục khỏe mạnh. Mà lời nói cuối cùng của hắn không phải vứt bỏ cô, không phải hắn ích kỷ lựa chọn cái chết mà là hắn náy áy không thể thực hiện lời hứa lúc nãy, hắn nói đi vào một chút sẽ trở lại bên cạnh cô, nhưng hắn không làm được, hắn lừa cô, hắn nói dối. . . . . . Đây là lần đầu tiên hắn lừa gạt em gái hắn.
Thật xin lỗi. . . . . .
Tuyết Lê, em sẽ tha thứ cho anh đúng không?
Không sai, anh biết em sẽ tha thứ, bởi vì. . . . . . Anh là anh trai em yêu quý nhất. . .
Em phải ngoan, phải nghe lời, phải tỉnh lại đi, phải nhanh một trở về là Tuyết Lê, anh ở trên trời sẽ nhìn em, sẽ biến thành vì sao sáng nhất dõi theo em, lặng lẽ bảo vệ em. . . . . . Còn có cha, còn có mẹ, còn có tất cả những ngừoi yêu em, chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ em, chỉ cần ngẩng đầu lên, chỉ cần em mỉm cười ngẩng đầu lên, chúng ta sẽ vì em hiện ra sáng rỡ từ trong bóng tối, chiếu sáng tâm hồn cô độc của em.
Tuyết Lê. . . . . .
Tuyết Lê. . . . . .
Tuyết Lê. . . . . .
Em gái tốt của anh. . . . . . Nhớ lời anh nói. . . . . . Em phải hạnh phúc, vui vẻ. . . . . . Vĩnh viễn, vĩnh viễn. . . . . .
. . . . . .
"Phanh ——"một tiếng vang thật lớn, cửa phòng bị Kim Hâm thô bạo mở ra. Hỏa Diễm và Thổ Nghiêu vọt vào trong phòng, nhìn Tuyết Minh nằm trên mặt đất, trên mặt đều lộ ra biểu tình nặng nề. Mà Tuyết Lê lúc này lại ngơ ngác đứng ở cửa phòng, hai mắt trống rỗng nhìn Tuyết Minh không nhúc nhích trên đất, cô ngơ ngác sửng sốt mấy giây, sau đó như cũ không có một chút phản ứng nào, chỉ là hai chân tự động đi .
Cô từng bước từng bước đi đến bên người Tuyết Minh, sau đó khuất tất ngồi trên sàn nhiễm máu tươi, cuối cùng nằm trong ngực Tuyết Minh, hai mắt nhắm lại, bắt đầu ngủ.
Đây là Tuyết Minh đã từng nói với cô, chỉ cần hắn nằm trên giường, nghĩa là đã đến giờ đi ngủ. Cho nên mỗi khi hắn nằm, cô sẽ như hiện tại nằm trong ngực hắn, nhắm hai mắt, bắt đầu từ từ ngủ. Nhưng hôm nay anh tựa hồ có chút không giống, tại sao lại ngủ