Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3654 lượt.

ở nơi không thoải mái như vậy? Tại sao muốn trợn tròn mắt ngủ đây? Tại sao thân thể ấm áp như trước? Thôi, chỉ cần anh ở là tốt. . . . . .
Tuyết Lê an tâm ngủ, giống như mọi lần!
Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn hai anh em nằm dưới đất, Mặc Thiên Tân thậm chí khiếp sợ mà quên hô hấp, hắn nhìn Tuyết Minh trợn to hai mắt, nhìn hắn không ngừng chảy máu, canh chừng cô nằm trong ngực hắn, nhìn bọn họ giờ phút này bộ dáng kề cận bên nhau, trong nháy mắt trái tim đau đớn giống như bị người dùng ngàn vạn cây chủy thủ hung hăng đâm vào, sau đó rút ra, không ngừng đâm vào, không ngừng rút ra, mà hô hấp của hắn giống như bị cắt đứt, không cách nào trở về bình thường.
"Không cần. . . . . . Không cần. . . . . . Không cần chết. . . . . . Không. . . . . . Không. . . . . . Không. . . . . ." Hắn hoảng sợ không ngừng nỉ non, thanh âm càng ngày càng nhỏ, càng lúc càng ngắn, cuối cùng đột nhiên hai mắt tối đen như mực, tất cả hình ảnh biến mất, cả thế giới lọt vào bóng tối, hắn ngất đi.
"Thiên Tân. . . . . . Thiên Tân. . . . . ." Tử Thất Thất hốt hoảng kêu hắn, nhìn hắn nhắm hai mắt hôn mê, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt. Sợ hãi từ việc của Tuyết Minh còn chưa bình tĩnh, hiện tại lại thấy Thiên Tân hôn mê, nhất thời chịu quá nhiều đả kích, cô cũng đột nhiên ngất đi.
"Thất Thất. . . . . . Thiên Tân. . . . . . Thất Thất. . . . . . Thiên Tân. . . . . ." Mặc Tử Hàn nhìn từng người hôn mê, hốt hoảng luống cuống tay chân, lo lắng cái này, không để ý tới cái kia, hoàn toàn rối loạn.
Phương Lam và Mặc Thâm Dạ mặc dù thường thấy gió tanh mưa máu, nhưng liên tiếp khiếp sợ cũng làm bọn họ bắt đầu hốt hoảng, hai người dùng hết toàn lực, bình tĩnh tâm thần của mình, Phương Lam nhìn Mặc Thiên Tân hôn mê, vội vàng nói, "Bệnh tình Thiên Tân đã không thể kéo dài được nữa, phải lập tức làm phẫu thuật, Mặc Thâm Dạ anh nhanh một chút ôm Tuyết Minh đi theo tôi tới phòng phẫu thuật, mau ——"
Cô nói xong, liền ôm lấy thân thể nho nhỏ của Mặc Thiên Tân, nhanh chóng lao ra cửa phòng, Mặc Thâm Dạ lập tức nghe theo Phương Lam chỉ huy, chạy đến bên cạnh thi thể Tuyết Minh, không đành lòng nhìn Tuyết Lê ôm anh trai của mình ngủ.
Mặc Tử Hàn lúc này quỳ một gối cạnh giường bệnh, đôi tay ôm chặt lấy Tử Thất Thất, mà dư âm hai mắt nhìn súng lục màu đen trong tay Tuyết Minh, đột nhiên trợn hai mắt, nhận ra chủ nhân của cây súng.
Trong nháy mắt đem ánh mắt phẫn nộ về phía Kim Hâm đứng ở cửa, hung hăng nhìn chằm chằm hắn.
"Là cậu!" Hắn lạnh lùng mở miệng.
Kim Hâm lập tức cau mày, cúi đầu.
"Cây súng này là cậu cho hắn sao? Là cậu muốn hắn làm như thế? Tại sao? Tại sao muốn làm như thế?" Mặc Tử Hàn tức giận gầm thét, thịnh nộ chất vấn.
Kim Hâm ngẩng đầu nhìn hắn tức giận, cau mày tỉnh táo nói, "Hồi điện hạ, cây súng này là tôi cho hắn , cũng là tôi cầu xin hắn làm như thế, bởi vì tương lai tiểu thiếu gia sẽ là người thừa kế của ngài, hắn là con ngài, tương lai sẽ trở thành thủ lĩnh hắc đạo. Mà hiện tại hắn quá yếu đuối, sẽ khiến hắn lâm vào nguy hiểm, cho nên bắt đầu từ bây giờ muốn hắn quen với máu tươi, quen với tàn nhẫn, như vậy về sau hắn mới bớt thống khổ. Tôi làm như vậy cũng vì phu nhân, chỉ có như vậy mới có thể làm phu nhân. . . . . ."
"Đủ rồi, câm miệng!" Mặc Tử Hàn gầm thét cắt đứt lời của hắn, hai mắt tràn đầy tức giận, ngọn lửa giết chóc, hung hăng nhìn chằm chằm bọn họ.
Ba người bọn hắn đều là người hắn tin tưởng nhất, là thuộc hạ đắc lực nhất, nhưng bọn họ thông đồng tự tiện làm ra loại chuyện này, thật là lớn gan, quá lớn mật rồi.
Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!
Toàn bộ đều đáng chết!
Thật muốn giết bọn họ để tiêu trừ phẫn nộ trong lòng hắn giờ phút này, nhưng. . . . . . Hắn không thể làm như vậy, bởi vì bọn họ xuất phát vì hắn, vì Thiên Tân, bọn họ có ý tốt, nhưng bọn họ lại làm chuyện sai lầm.
"Ba người các ngươi tất cả đều đi địa lao bế quan cho ta, mười ngày mười đêm không cho phép uống..., mỗi ngày ba lượt dược vật trừng phạt!" Hắn tức giận hạ lệnh.
Kim Hâm, Hỏa Diễm, Thổ Nghiêu, vốn cũng sớm chuẩn bị tâm lí chịu trừng phạt, nhưng nghe được ‘ địa lao ’ và ‘ dược vật trừng phạt ’ không tự giác lạnh cả sống lưng, sinh lòng khủng hoảng.
"Tất cả đều cút cho ta!" Mặc Tử Hàn lần nữa gầm thét, tức giận ra lệnh.
"Dạ!"
"Dạ!"
"Dạ!"
Ba người trăm miệng một lời, lập tức cung kính cúi đầu, sau đó đi tới bên người Tuyết Minh và Tuyết Lê, ôm lấy Tuyết Lê, lúc này Mặc Thâm Dạ cũng ôm lấy thi thể Tuyết Minh. Hắn nhìn ba thuộc hạ trung thành, sắc mặt bọn họ có vẻ xanh mét, không khỏi nhỏ giọng nói một câu, "Ba người ngu ngốc, làm chuyện dư thừa!"
Nói xong, hắn liền lập tức ôm Tuyết Minh rời đi, sải bước nhanh chóng về phòng giải phẩu.
Kim Hâm, Hỏa Diễm, Thổ Nghiêu ba người sững sờ tại chỗ, bên tai quanh quẩn lời nói Mặc Thâm Dạ.
Chuyện dư thừa?
Chỉ chuyện Tuyết Minh sao?
Chẳng lẽ bọn họ làm sai?
Trên mặt ba người đều lộ biểu tình nặng nề, chân mày cũng nhíu chặt. Sau đó hờ hững đi ra khỏi phòng bệnh, trong lòng như có hàng nghìn sợi tơ rối.
Bọn họ. . . . . . Thật làm