Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3205 lượt.
ó âm trầm đi ra khỏi thư phòng, bước về phía phòng ngủ của mình.
"Em. . . . . ." Bách Vân Sơn tức giận , "Chuyện của anh không cần em xen vào , anh cảnh cáo em , chuyện này không cho phép em nói cho hắn biết, nếu như em dám phá hư chuyện tốt của anh , anh quyết không tha cho em !"
"A. . . . . . không tha cho em ?" Bách Mạc Lệ chê cười mà nói "Em với anh đã làm vợ chồng hơn 30 năm rồi , cuối cùng đổi lấy chính là câu này ? A. . . . . . Ha ha ha. . . . . . Em rất muốn xem anh sẽ không buông tha cho em như thế nào !"
"Em. . . . . . Em . . . ." Bách Vân Sơn tức giận, Nhưng cũng đành bó tay với cô , như cô đã nói , bọn họ làm vợ chồng đã hơn ba mươi năm, làm sao hắn lại có thể đối với cô như thế nào đây ? Nhưng . . . . .
"Mạc Lệ . . . . ." Hắn nhẹ giọng kêu tên của cô , sau đó từ từ ngồi ở bên giường , vươn tay vòng qua thân thể của cô, ôm bả vai của cô, dịu dàng mà nói "Em cũng biết chúng ta chỉ có một mình Hiên là con , mà con trai chúng ta cũng không còn nhỏ, chẳng lẽ em muốn để mặc cho hắn liều mạng sao? Theo tính tình của đứa nhỏ này, hắn còn có thể nói chuyện yêu đương với người con gái khác sao? Em cẩn thận nghĩ lại xem, bảy năm qua hắn vì Tử Thất Thất kia, không có chạm qua người phụ nữ nào , hơn nữa hiện tại Tử Thất Thất lại cùng người đàn ông khác , nhưng hắn lại tình nguyện đi tìm chết, cũng không muốn cùng Thủy Ngưng , nếu như đời này hắn cũng không muốn lấy vợ sinh con , vậy tương lai của Bách gia chúng ta phải làm sao đây ? Em muốn xem giang sơn mà anh vất vả lắm mới có được , cuối cùng không có người thừa kế sao?"
"Em . . . ." Bách Mạc Lệ nghe hắn nói , trong lòng bắt đầu dao động "Mặc dù anh nói không có sai , nhưng anh cũng không nên dùng thủ đoạn kia , nếu làm ra chuyện đó , Hiên nhi nhất định sẽ hận anh hơn , anh nên cùng hắn nói chuyện đi , em sẽ giúp anh khuyên hắn một chút !"
"Khuyên ? Em có thể khuyên hắn sao ? Em bảo đảm có thể khuyên được hắn sao ?" Bách Vân Sơn đột nhiên chất vấn.
". . . . . ." Bách Mạc Lệ á khẩu.
Cô không có chắc chắn , bởi vì Bách Hiên bây giờ đã không phải là Bách Hiên nhu thuận trước kia nữa rồi, hắn cố chấp , lạnh như băng, kiên định, ngỗ nghịch, hoàn toàn đã biến thành một người khác khiến cô không thể nhận ra, nhưng coi như hắn có thay đổi như thế nào , thì hắn vẫn là con trai của cô.
"Coi như em không có khuyên được hắn , em cũng sẽ không để cho anh tổn thương hắn, coi như đời này hắn không cưới vợ , em cũng không muốn lại thấy hắn vào bệnh viện nữa!"
"Mạc Lệ , em hãy nghe anh nói . . . ." Bách Vân Sơn lần nữa khuyên "Chỉ lần này thôi , anh bảo đảm đây là lần cuối cùng, hơn nữa chỉ cần Hiên nhi có con , thì Bách gia chúng ta sẽ có người thừa kế, đến khi đó hắn muốn thế nào thì làm như thế đó , anh thề sẽ không bức bách hắn làm bất cứ chuyện gì nữa!"
"Vậy kế tiếp anh sẽ bức bách cháu của chúng ta phải không ?" Bách Mạc Lệ sắc bén hỏi.
Bách Vân Sơn khiếp sợ nhìn cô, sau đó khuôn mặt dịu dàng giả dối trong nháy mắt trở nên lạnh như băng .
"Vân Sơn. . . . . ." Bách Mạc Lệ nhìn gương mặt lạnh như băng của hắn , trong lòng thấp thỏm hỏi "Bách gia đối với anh quan trọng như vậy sao? Quan trọng hơn so với con trai ruột của mình ?"
"Đúng !" Bách Vân Sơn kiên định trả lời, không chần chờ mà nói "Bách gia đối với anh mà nói chính là tất cả, bởi vì. . . . . . Đây là nguyện vọng cuối cùng của cha anh trước khi qua đời!"
"Vân Sơn. . . . . ."
"Không cần nói nữa!" Hắn ngắt lời cô, lạnh lùng nói "Em đã không đồng ý cách làm của anh , như vậy chúng ta cũng không cần nói tiếp nữa , mấy ngày nay em nên ngoan ngoãn ở trong phòng , không được sự đồng ý của anh , không cho phép em đi ra ngoài , em cũng không được cùng gặp ai cả !"
Hắn nói xong , buông thân thể của cô ra , sải bước ra khỏi phòng ngủ.
Bách Mạc Lệ khiếp sợ cặp mắt trợn to , cô vội vã chạy đến cửa phòng, nhưng cửa phòng đã bị khóa lại , đồng thời ngoài cửa phòng mơ hồ truyền đến thanh âm của Bách Vân Sơn .
"Người đâu , đem cửa phòng ngủ khóa lại, trông chừng phu nhân cho thật kỹ , không cho phu nhân tiếp xúc với bất kỳ ai !"
"Dạ!"
Bách Mạc Lệ nghe đối thoại ngoài cửa , lập tức dùng sức đập vào cửa phòng.
"Vân Sơn. . . . . . Vân Sơn. . . . . . Anh không được làm như vậy, anh hãy thả em ra , anh không thể đối xử với em và con trai như vậy . . . . . Vân Sơn. . . . . . Bách Vân Sơn. . . . . ."
Cô không ngừng gọi , không ngừng gõ , nhưng cuối cùng vẫn là hoàn toàn yên tĩnh , không người nào để ý tới.
Hai chân của Bách Mạc Lệ vô lực hai đầu gối quỳ trên mặt đất!
Trong lòng bất an ,trái tim nhảy bùm bùm , vừa đau đớn vừa kịch liệt, cảm thấy có một cảm giác vô cùng xấu, giống như sắp xảy ra chuyện lớn vậy . . . . .
※※※
Biệt thự Mặc gia
Buổi trưa
Tử Thất Thất nhàm chán ngồi ở trong phòng , theo thói quen đứng ở cửa sổ nhìn về phía cửa chính.
Đã hai ngày hai đêm không thấy qua bóng dáng của Mặc Tử Hàn rồi, hắn gần đây càng ngày càng bận rộn , trước kia bất kể công việc làm đến mấy giờ cũng sẽ về nhà ngủ một chút , hoặc trở về nhìn cô một chút