Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343602
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3602 lượt.
cái, sau đó cúi đầu cung kính nói "Phu nhân xin ngài nói đi!"
"Tôi muốn đến tập đoàn King , cậu có thể đưa tôi đi được không ?"
Hỏa Diễm hơi kinh ngạc, sau đó chần chờ nói " Việc này. . . . . Tôi muốn báo cho điện hạ biết!"
"Đừng nói cho hắn biết!" Tử Thất Thất vội vàng ngăn cản.
"Nhưng . . . . . ."
"Tôi muốn cho hắn một bất ngờ , cho nên mới đến tập đoàn King , nếu như cậu thông báo cho hắn biết , vậy thì không còn gì là vui nữa , vậy tôi sẽ không đi nữa , thật ngại quá , tôi chỉ là tự nhiên cảm thấy muốn gặp hắn mà thôi!" Tử Thất Thất buồn buồn nói xong khuôn mặt lộ ra vẻ xin lỗi .
Hỏa Diễm xem chừng mặt cô , nghe cô nói ... lại hồi tưởng lời cô nói.
Cô muốn đi tập đoàn King không phải là muốn gặp điện hạ sao? Không phải là nhớ điện hạ sao ? Tại sao lại còn phủ nhận vậy? Nếu đã phủ nhận tại sao lại muốn đi? Tại sao lại làm cho mâu thuẫn rắc rối như vậy chứ? Nữ nhân thật kỳ quái , tại sao lại không nói thẳng là tôi muốn hắn đây?
"Phu nhân, trách nhiệm của tôi chính là bảo vệ ngài, đem tất cả hành động của ngài báo cáo cho điện hạ biết , nếu mà tôi giấu giếm điện hạ , như vậy tôi. . . . . ."
"Cậu yên tâm đi, tôi bảo đảm hắn sẽ không làm gì cậu cả , hơn nữa tôi cũng sẽ không chạy trốn , cậu sợ cái gì chứ ? Tuyệt đối không thành vấn đề chứ!" Tử Thất Thất cắt đứt lời của hắn, vỗ ngực bảo đảm.
"Phu nhân, xin thứ cho tôi khó có thể nghe theo lệnh của ngài!" Hỏa Diễm cúi đầu cự tuyệt , bởi vì lần trước cãi lời điện hạ , ba người bọn hắn đều bị nhốt vào địa lao , thời gian tám ngày quả thật chính là đau đến không muốn sống, giống như địa ngục trần gian vậy , hắn thật không muốn đi vào cái địa phương quỷ quái ấy nữa , hơn nữa hắn cũng không muốn cãi lời điện hạ .
Tử Thất Thất thất vọng nhìn hắn, buồn buồn nói "OK! Tôi hiểu rồi, vậy cậu có thể đem điện thoại di động của cậu cho tôi mượn một chút được không?"
"Dĩ nhiên được , nhưng tôi muốn hỏi phu nhân, là ngài muốn gọi cho ai đây ?" Hỏa Diễm cẩn thận hỏi.
Tử Thất Thất tức giận cắn răng nghiến lợi, ác ngoan ngoan nói "Gọi cho điện hạ đại nhân mà cậu thích nhất , có được không ?"
Thích nhất?
Hỏa Diễm đổ mồ hôi !©¸®!
"Tôi hiểu rồi !" Hắn nói xong lấy điện thoại di động ra, đưa cho cô.
Tử Thất Thất lấy di động, cũng không có xoay người đi vào nhà, mà ở trước mặt hắn tìm số điện thoại của Mặc Tử Hàn , trực tiếp ấn nút gọi , đặt ở bên tai để người khác khỏi lắm điều hoài nghi cô.
『 Tút —— Tút —— Tút ——』
Thanh âm khá dài , hồi lâu mới chậm rãi thông.
『Alô ?』 trong điện thoại truyền đến thanh âm lạnh lùng của Mặc Tử Hàn .
"Là em!" Tử Thất Thất mở miệng.
『Cái gì? ?. . . . . . Tử Thất Thất ?』Trong điện thoại truyền đến thanh âm kinh ngạc của Mặc Tử Hàn , còn có thanh âm của đồ vật rơi nữa , giống như bị kinh sợ mà đụng rớt thứ gì đó.
"Thế nào? Không thể là em sao?" Tử Thất Thất cười trộm , nhưng giọng nói lại bất mãn vô cùng.
『 khụ! 』 Mặc Tử Hàn ho nhẹ một tiếng , sau đó trấn định nói『 Anh không phải có ý này, chỉ là không nghĩ tới em sẽ gọi điện thoại cho anh ! 』
"Chuyện anh không nghĩ tới còn rất nhiều !" Tử Thất Thất cố ý thừa nước đục thả câu , tỷ như chuyện vừa nãy Chung Khuê gọi điện thoại cho cô vậy , hắn nhất định cũng không nghĩ tới.
『 Em gọi điện thoại cho anh có việc gì sao? Chẳng lẽ. . . . . . 』
"Anh yên tâm đi , em tuyệt đối không phải vì nhớ anh đâu!" Tử Thất Thất lập tức cắt lời của hắn, chặn ngay lời nói sắp nói ra miệng .
『Cái người này không đánh đã khai?』
"Anh là xú đẹp trai!"
『ha ha ha . . . . . Nói đi, rốt cuộc em tìm anh có chuyện gì!』Mặc Tử Hàn vui vẻ cười , quay trở về vấn đề chính .
"Em nhớ anh có nói qua với em , nếu như em muốn đi ra ngoài, thì phải thông báo cho anh , chỉ cần anh đồng ý , em có thể tùy ý đi ra ngoài phải hay không ?" Tử Thất Thất thận trọng hỏi, cũng không có nói mình muốn đi gặp hắn.
『 Em muốn đi ra ngoài? 』
"Đúng rồi , em đã ở chỗ này một tháng rồi , em cũng không phải là phạm nhân , thỉnh thoảng đi ra ngoài một chút chắc là không sao chứ ? Chẳng lẽ anh muốn xem em như phạm nhân mà nhốt em cả đời sao?"
『 Đó cũng là một ý kiến hay đó! 』 Mặc Tử Hàn trêu ghẹo.
"Vậy không bằng anh giết chết em đi !" Tử Thất Thất tức giận.
『Ha ha ha. . . . . . Em muốn đi đâu ? 』
"Tùy tiện đi ra ngoài dạo một chút , mua ít đồ nữa , anh cũng biết phụ nữ đều là cuồng mua sắm , hơn nữa bây giờ là dùng tiền của anh , đương nhiên là em cũng muốn hung hăng tiêu xài một khoản của anh !" Tử Thất Thất cũng bắt đầu trêu ghẹo.
『Được , anh rất thích để cho em mua sắm tiêu xài , nhưng em không thể đi ra ngoài một mình! 』
"Em sẽ dẫn theo Hỏa Diễm, em sẽ không chạy trốn , hơn nữa hiện tại em cũng không có lý do để chạy trốn , thật sự em chỉ muốn đi ra ngoài dạo phố một chút thôi, xin anh tin tưởng em!" Tử Thất Thất vô cùng nghiêm túc nói .
『. . . . . . 』 Trong điện thoại Mặc Tử Hàn ngẫm nghĩ mấy giây, sau đó mới nói『 Được rồi , anh để cho em đi ra ngoài , nhưng nhất định phải trở về nhà trước sáu giờ tối !』
"Được!" Tử Thất Thất vui vẻ đáp ứng.<