Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3202 lượt.
, trước đây một ngày về nhà một lần nhưng gần đây hai ngày hắn mới về nhà một lần , mà hôm nay là ngày thứ ba , theo lý thuyết hắn nên trở về mới đúng, nhưng sao đã trưa rồi mà vẫn không thấy bóng dáng của hắn.
Rốt cuộc hắn đang bận rộn việc gì ? Có nghỉ ngơi thật tốt không đây? Nhưng ngàn vạn lần cũng không để kiệt sức !
"Ai. . . . . ." Cô thở dài , trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.
"Đông, đông, đông!"
Cửa phòng đột nhiên gõ vang, cắt đứt suy nghĩ của cô.
"Mời vào!" Cô xoay người, nhẹ nhàng mở miệng đối mặt với cửa phòng .
"Rắc rắc!" Cửa phòng mở ra, Hỏa Diễm đẩy xe thức ăn vào phòng, đầu tiên hắn cung kính khom lưng cúi chào, sau đó cứng nhắc nói "Phu nhân, đây là bữa trưa mà điện hạ dặn tôi chuẩn bị cho ngài , mời ngài từ từ dùng !"
Điện hạ?
Tử Thất Thất vui mừng hỏi "Hắn gọi điện thoại về sao?"
"Đúng vậy!" Hỏa Diễm trả lời.
"Hắn nói những gì?" Tử Thất Thất hỏi.
"Điện hạ nói, hôm nay điện hạ sẽ không trở về , muốn phu nhân nghỉ ngơi sớm một chút , không cần chờ hắn, hắn còn nói một ngày ngài nhất định phải ăn ba bữa cơm, nếu như lúc hắn trở lại mà thấy ngài gầy đi , thì gầy một cân sẽ phải . . . ." Hỏa Diễm cố ý muốn nói lại thôi, lần nữa hơi thấp giọng nói tiếp "lên giường một lần!"
Hai gò má của Tử Thất Thất trong nháy mắt ửng đỏ, lúng túng rất muốn tìm một cái lổ để chui vào.
Cái tên biến thái sắc lang Đại Hỗn Đản, hắn lại kêu người khác truyền đạt lời nói ghê tởm như vậy , chỉ là. . . . . Nhưng trong lòng cảm thấy ấm áp tâm tình vui vẻ , trong lòng sầu muộn lập tức rộng mở .
"Tôi biết rồi, cậu ra ngoài đi!"
"Dạ!"
Hỏa Diễm lập tức lĩnh mệnh thối lui khỏi phòng, đồng thời đóng cửa phòng lại.
Tử Thất Thất nhìn bữa trưa trên xe , không muốn ăn nhưng cũng mở ra xem, thức ăn hôm nay so với bình thường đẹp mắt và ngon hơn , hơn nữa là cái tên Đại Hỗn Đản đó đặc biệt vì cô mà an bài , như vậy cô sẽ cố gắng ăn vài miếng thôi.
Cô vui vẻ kéo xe thức ăn qua , tới trước ghế sô pha đem xe thức ăn trên xe đặt ở trên khay trà, sau đó vui vẻ thưởng thức, khóe môi nhếch lên nụ cười hạnh phúc , nhưng đột nhiên. . . . . .
"Ông ông ông. . . . . . Ông ông ông. . . . . ."
Xe đẩy thức ăn đột nhiên rung lên , hơn nữa còn phát ra thanh âm kỳ quái, Tử Thất Thất kinh ngạc không ngừng nhìn chiếc xe đẩy thức ăn, nghi ngờ đem thức ăn ở trên tay để xuống, sau đó từ trên ghế salon đứng dậy , đi tới bên cạnh chiếc xe , cô chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn phía dưới xe thức ăn , có một cái điện thoại di động được ai đó dùng băng keo trong dán chắc chắn ở gầm xe , mà khi có ai gọi tới xe thức ăn sẽ chấn động , cho nên mới phát ra tiếng kêu kỳ quái như vậy. Nhưng tại sao dưới xe thức ăn lại có cái điện thoại di động này?
Là kiệt tác của Mặc Tử Hàn ? Là một trò đùa ? Hay nguyên nhân nào khác ?
Cô nghi ngờ cầm lấy cái điện thoại di động , điện thoại di động vẫn không ngừng rung , hơn nữa trên màn hình còn hiện lên một dãy số xa lạ .
Đây rốt cuộc là chuyện gì ?
Cô nghi ngờ ấn phím kết nối, sau đó đem điện thoại di động đặt ở bên tai, nhẹ nhàng "Alo" một tiếng.
『 Tử tiểu thư, đã lâu không gặp, còn nhớ tôi không ? 』 trong điện thoại truyền đến giọng nói trầm thấp của người già.
Tử Thất Thất nghe đến thanh âm đó, đột nhiên trừng lớn hai mắt của mình.
Là hắn?
Là Chung Khuê?
Người này cô vĩnh viễn cũng sẽ không quên!
Tại sao hắn lại đem điện thoại di động đặt ở phía dưới xe thức ăn ? Nơi này là nhà của Mặc Tử Hàn , hắn và Mặc Tử Hàn là Thủy Hỏa Bất Dung , tại sao hắn lại có thể để điện thoại ở dưới xe thức ăn đây ? Chẳng lẽ có người nằm vùng ? Chẳng lẽ là Hỏa Diễm sao ? Không , không phải là Hỏa Diễm, nhất định là người khác , mà người có thể chạm vào cái xe thức ăn này chỉ có người của phòng bếp mà thôi, chẳng lẽ là người làm?
『 Tại sao không nói chuyện vậy ? Chẳng lẽ đã quên mất tôi rồi sao ? 』 Chung Khuê lại một lần nữa mở miệng.
"Ông muốn gì?" Tử Thất Thất lạnh lùng hỏi.
『 A . . . . . Vừa mở miệng khí thế đã hung hăng như vậy , làm sao có thể trở thành một cô gái tốt đây ? Dù nói thế nào tôi cũng là trưởng bối của cô , có nên lễ phép một chút hay không đây? 』
"Nói chuyện với thứ người như ông , thì không cần nói lễ phép làm gì, có chuyện gì thì ông cứ nói mau, nếu không tôi sẽ cúp máy đó!" Tử Thất Thất tức giận , chỉ cần nghĩ tới hắn từng ở bên tai cô nói qua mấy chuyện kia, uất hận từ đáy lòng cô liền xông ra , hận không thể tới giết chết người đàn ông này .
『 ha ha ha. . . . . . Quả nhiên là người trẻ tuổi a, khí diễm tràn đầy, được rồi vậy tôi cũng không quanh co với cô nữa, hôm nay tôi tìm cô chính là muốn gặp mặt cô một lần! 』
"Gặp tôi?" Tử Thất Thất nghi ngờ.
『 không sai, tôi muốn gặp cô , chẳng qua tôi muốn đơn độc gặp cô mà thôi , hơn nữa cô không nên nói chuyện này cùng bất kỳ ai . 』
"Tại sao tôi phải nghe lời ông chứ !"
『 bởi vì tôi biết cô rất muốn tìm hiểu chuyện quá khứ của cha mẹ cô! 』
"Ông còn muốn gạt tôi!" Lửa giận của Tử Thất Thất càng thêm nồng đậm.
『 Lần này tôi sẽ không lừa gạt cô nữa , tôi sẽ nói thật với cô