XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343080

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3080 lượt.

ì đi. . . . . . Vì sao chú gọi cháu là con gái? Vì sao chú không sớm nói với cháu. . . . . . Nói chuyện đi. . . . . . Trả lời cháu đi. . . . . . Mau nói với cháu đây là chuyện gì đi. . . . . . Chú. . . . . . Chú. . . . . . Chú. . . . . ."
Tiếng cô liền ngưng bặt, trong đầu nhớ lại mấy tháng vừa rồi ở cùng ông, nhớ lại mỗi một câu ông nói, nhớ lại mỗi một phản ứng của ông, sau đó nhớ lại di ngôn vừa rồi của ông. . . . . . Ngay từ đầu, ông ấy đã đối xử với cô như con gái, ngay từ đầu, khi mà cô gặp ông có một cảm giác thân thiết khó hiểu, chẳng lẽ đây là sự lôi kéo của huyết thống sao? Chính là như chân với tay sao? Ông ấy thật sự là ba cô sao? Vậy xưng hô vừa rồi có phải không đúng rồi ư? Cô phải nên gọi ông ấy là. . . . . .
"Ba. . . . . ." Cô khẽ mở miệng, nước mắt cứ thế chảy xuống, "Vì sao. . . . . ." Cô bất giác hỏi.
"Muốn biết nguyên nhân ư?"
Đột nhiên một tiếng nói vang lên làm mọi người nhìn lại phía cửa lao, mà Chung Khuê và Vũ Chi Húc cùng bước vào.
Đôi mắt sắc bén của Mặc Thâm Dạ trừng Vũ Chi Húc.
Vũ Chi Húc vội vàng né tránh. Hắn cũng không muốn vậy đâu, nhưng lại không có biện pháp, hắn căn bản không lừa được lão hồ ly này, hơn nữa nếu hắn thực hỗ trợ, có lẽ sẽ làm ít mà công to. Nhưng, hắn bỗng nhìn thấy Mặc Hình Thiên trúng đạn nằm trên mặt đất, trái tim chợt đau đớn kịch liệt, mà cơ thể cứng ngắc không nhịn được run rẩy, hốc mắt cũng bị bịt kín một tầng hơi nước.
"Cha nuôi. . . . . ." Hắn khẽ gọi.
"Ông tới làm gì?" Mặc Tử Hàn hung hăng lạnh lùng mở miệng.
Chung Khuê căn bản không để ý tới hắn, mà ngồi xổm xuống, hai tay cầm lấy cánh tay Mặc Hình Thiên từTử Thất Thất.
"Cô không phải muốn biết cha cô tên thật là gì sao? Tôi lúc này có thể nói cho cô, cha cô tên Mặc Hình Phong, chính là người nằm trước mặt cô!"
Mặc Hình Phong?
Trong địa lao, trừ Mặc Thâm Dạ, Vũ Chi Húc, và Phương Lam ra đều kinh hãi.
Ông ta không phải Mặc Hình Thiên sao? Vì sao lại trở thành Mặc Hình Phong?
"Ông. . . . . . Nói cái gì?" Tử Thất Thất nhìn Mặc Hình Thiên, kinh ngạc hỏi.
"Tôi nói, người hiện tại nằm trước mặt cô, mới là cha đẻ của cô, ông ta tên Mặc Hình Phong, mà người luôn dưỡng dục cô, luôn chăm sóc cho cô, ông ta là anh trai sinh đôi của cha cô, ông ta mới gọi là Mặc Hình Thiên, cũng chân chính là long đầu hắc đạo!" Chung Khuê giải thích kỹ càng.
Tử Thất Thất mở to đôi mắt.
"Không. . . . . . Không thể nào. . . . . . Đây không phải là thật. . . . . ." Cô nỉ non phủ nhận.
"Nếu cô không tin tôi, như vậy, cô cứ hỏi người bạn tốt nhất của cô đi, tôi nghĩ vị Phương tiểu thư này, nhất định cũng biết bí mật này chứ hả?"
Tiểu Lam?
Tử Thất Thất nhìn về Phương Lam.
Phương Lam cúi xuống, né tránh ánh mắt cô.
Tử Thất Thất thấy cô trốn tránh, trái tim liền đau đớn, bụng cũng bỗng đau đớn theo, mà cơ thể run rẩy chợt lạnh băng, trực tiếp làm cả người cô rét lạnh.
Ba cô không phải là ba của cô!
Ba cô là người trước mặt này!
Vậy còn mẹ cô? Mẹ cô không phải Ninh Ngọc Nhi sao? Mẹ cô là ai?
"Có lẽ cô sẽ rất nghi hoặc, mẹ của mình có phải Ninh Ngọc Nhi hay không, nếu cô tin tôi, tôi có thể nói cho cô, mẹ cô thật là Ninh Ngọc Nhi, bà ấy là người phụ nữ của Mặc Hình Thiên, cũng người phụ nữ của Mặc Hình Phong, tục ngữ nói chính là một nữ hầu hai chống, hơn nữa. . . . . ." Chung Khuê nói xong, mở ví da, sau đó rút một tấm ảnh chụp ném cho cô nói, "Đây là chứng cứ quan hệ thân mật của ba người bọn họ!"
Tử Thất Thất nghiêng đầu nhìn tấm ảnh chụp rơi dưới đất.
Trong đó có ba người, một cô gái đứng ở giữa, hai tay vô cùng thân thiết kéo cánh tay hai người con trai bên cạnh, mà hai người con trai đều nghiêng mặt, hôn gò má người con gái. Người con gái kia còn rất trẻ, tóc búi, có một đôi mắt óng ánh trong suốt, giống hệt cô bây giờ, mà cô gái này, đúng là mẹ Ninh Ngọc Nhi của cô. Ở hai bên trái phải của bà, tuy rằng chỉ thấy được một phần, nhưng gương mặt cả hai lại giống nhau, cứ như là cùng một người, nhưng mà người bên phải bà, đuôi lông mày có một vết sẹo dài giống y đúc vết sẹo của ba cô, còn nhớ hồi nhỏ tò mò vén mái ba lên, kinh ngạc nhìn vết sẹo, khi đó ba rất tức giận, lần đầu tiên mắng cô.
Người này đúng là ba cô, cô sẽ không nhận lầm, nhưng gương mặt ấy. . . . . .
"Tôi còn nhớ 27 năm trước, mẹ cô Ninh Ngọc Nhi sợ thân phận Mặc Hình Thiên bị người khác vạch trần, cho nên liền mang ông ta ra nước ngoài phẫu thuật chỉnh dung, nhưng cô là con gái ông ta, cô ở cùng ông ta 20 năm, tôi nhớ cô hẳn sẽ không nhận nhầm người cha đã dưỡng dục cô 20 năm chứ?" Chung Khuê như nhìn thấu lòng cô, chuẩn xác nói ra sự nghi hoặc của cô.
Trái tim Tử Thất Thất chợt đau đớn kịch liệt, cả bụng cô cũng bắt đầu càng ngày càng đau, càng ngày càng đau. . . . . .
Chân tướng đến cùng là gì?
Hai mươi bảy năm trước, rốt cục xảy ra chuyện gì?
Cô muốn biết, cô muốn biết mọi chuyện, nhưng hiện tại, cô thật thống khổ, cô cái gì cũng không muốn nghe.
"Tiểu Lam. . . . . ." Cô rơi nước mắt, nghẹn ngào, run run gọi cô ấy.
Phương Lam lập tức ngẩng đầu, nhẹ nhàng đá