Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343083
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3083 lượt.
yện Mặc Hình Thiên giao cho Tiểu Lam? Lời này là ý gì? Bọn họ đến cùng đang nói cái gì? Nhưng mà không đúng. . . . . . Giờ không phải lúc nên tò mò, lúc này phải đi tìm Mặc Hình Thiên mới đúng.
Cô rất lo lắng. . . . . .
Lo lắng ông ấy sẽ xảy ra chuyện!
"Tôi mặc kệ hai người đang nói gì, tóm lại tôi muốn đi tìm Mặc Tử Hàn, tôi muốn tìm người đàn ông tên Mặc Hình Thiên kia, hai người ai cũng đừng ngăn cản tôi!" Tử Thất Thất kiên định nói, đi nhanh tới biệt thự ba tầng, mà lúc cô đi qua Phương Lam liền khẽ nói, "Cậu cũng muốn vào đó mà? Chúng ta cùng nhau đi thôi!"
Phương Lam nghe vậy khiếp sợ mở to mắt, sau đó lại mỉm cười, vui vẻ nói, "Được!"
Mặc Thâm Dạ thấy sự chấp nhất của các cô, chỉ có thể thở dài.
Chuyện đã phát triển theo hướng này rồi thì đến cùng sẽ xảy ra chuyện gì đây?
Thôi!
Mặc kệ nó!
Cứ theo các cô ấy một lần này đi!
Mặc Thâm Dạ bước chân đi theo phía sau các cô.
※※※
Chung trạch
Phòng khách lầu hai
"Linh linh linh. . . . . . Linh linh linh. . . . . ."
Vũ Chi Húc cầm điện thoại nhìn cái tên hiện lên, sau đó hơi cười, kết nối rồi đặt bên tai:
"Hello, tiểu Dạ Dạ, tìm tôi có chuyện gì?"
"Anh đang làm cái gì vậy? Có thời gian không?" Trong di động truyền đến thanh âm cực kỳ vội vàng của Mặc Thâm Dạ.
"Người bận rộn giống như tôi, anh cho rằng có thời gian sao?" Vũ Chi Húc cười xấu xa hỏi lại.
"Không có thời gian thì cũng phải nặn ra cho tôi, lập tức tới Mặc gia ngay!"
Mặc gia?
Vũ Chi Húc nghe thanh âm xao động của hắn, chợt thu lại vẻ mặt tươi cười, nghiêm túc hỏi, "Xảy ra chuyện gì sao?"
"Ba xuất hiện rồi!"
"Cái gì? Ông ấy. . . . . Ông ấy không phải đã chết rồi sao?" Vũ Chi Húc khiếp sợ.
"Chuyện này sẽ giải thích với anh sau, tóm lại anh mau đến Mặc gia đi, lần này có khả năng xảy ra chuyện lớn, có lẽ sẽ lấy cả mạng anh nữa đấy!"
"Vì cha nuôi, chết cũng đáng!"
"Vậy mau hành động đi!"
"Được, tôi lập tức tới ngay!"
"Chuyện này không thể nói cho chú Chung!"
"Tôi biết rồi!"
Vũ Chi Húc nói xong liền cúp điện thoại, sau đó bước tới tủ đầu giường lấy hai khẩu súng lúc giắt ở sau lưng, lấy đạn cùng một số thứ cần thiết, cuối cùng vội vàng xoay người đi tới cửa. Tay vừa mới mở cửa ra nhưng lại thấy Chung Khuê đứng trước mặt.
Thật sự là quá tệ, sau lúc này lại gặp phải ông ta.
Chung Khuê giảo hoạt nhìn hắn, lạnh lùng nói, "Cậu muốn đi đâu?"
"Đi làm chuyện riêng!" Vũ Chi Húc giả bộ tự nhiên trả lời.
"Chuyện riêng? Là chuyện gì?" Chung Khuê truy vấn.
"Đã là chuyện riêng, đương nhiên không thể nói cho chú rồi !" Vũ Chi Húc mỉm cười.
"Phải không?" Chung Khuê cẩn thận nhìn hắn vài giây, nhiên sau đột nhiên nói, "Nếu cậu đã không nói thật vậy đừng bước ra khỏi căn phòng này!"
"Ôi chao, ai, ôi?" Vũ Chi Húc một mặt kinh ngạc.
Làm sao bây giờ?
Hắn nên làm cái gì bây giờ?
Thật sự là hỏng bét hết rồi. . . . . .
※※※
Biệt thự Mặc gia
Địa lao tầng thứ nhất.
Hai tiếng sau Mặc Tử Hàn trở lại nhà giam Mặc Hình Thiên, chân giẫm lên đầu ông, đôi mắt cúi xuống nhìn gương mặt thống khổ đó.
"Như thế nào? Thuốc do tôi nghiên cứu cảm giác thế nào?" Hắn lạnh lùng hỏi.
Mặc Hình Thiên nhắm hai mắt không có mở ra. Ông hé miệng, nói đứt quãng, "A. . . . . . Còn. . . . . . Tốt!"
Mặc Tử Hàn mày nhíu lại, tức giận tiết ra ngoài.
"Ông vì sao không chịu nói với tôi? Chẳng lẽ dám làm, cũng không dám nhận sao? Xem ra lá gan của ông thật đúng là nhỏ, có phải sợ sau khi tôi biết sẽ giết ông?" Hắn châm chọc hỏi.
Mặc Hình Thiên chợt mở mắt, lãnh liệt nhìn hắn nói, "Nếu tôi nói rồi. . . . . . Cậu sẽ. . . . . . Giết tôi sao?"
". . . . . ." Mặc Tử Hàn chợt trầm mặc.
Mặc Hình Thiên thấy hắn do dự, không nhịn được khẽ nói, "Vi cha báo thù. . . . . . Là chuyện thiên kinh địa nghĩa. . . . . . Cậu vì sao. . . . . . Còn phải do dự chứ?"
Mặc Tử Hàn mở to mắt, "Quả nhiên người kia là. . . . . ." Giọng hắn dừng lại.
"Không sai!" Mặc Hình Thiên thừa nhận, cũng minh xác nói, "Người đàn ông kia. . . . . . Là. . . . . . Cha của cậu, là tôi. . . . . Lúc cậu vẫn là. . . . . . Trẻ con. . . . . . Đã cướp cậu. . . . . . Từ trong tay ông ta!"
"Vì sao? Vì sao phải làm như vậy?" Mặc Tử Hàn chất vấn.
"Bởi vì. . . . . . Tôi hận hắn!" Mặc Hình Thiên tạm dừng, sau đó thở hổn hển, thân thể chậm rãi thích ứng loại thống khổ này, thanh âm cũng từ từ ổn định, sau đó ông nói tiếp, "Hắn không chỉ giết cha tôi, còn gián tiếp tính phá hủy hạnh phúc trong tay tôi, người đàn ông kia hắn đáng chết, nhưng tôi sẽ không để hắn chết thống khoái như vậy, tôi muốn tra tấn hắn, tôi muốn hắn thống khổ, từ từ, cuối cùng ở chết ở trong tay con trai của hắn. Ha. . . . . . Ha ha ha. . . . . . Cậu biết không? Lúc cậu mười tuổi, tôi thấy cậu giết chết hắn, trái tim của tôi thật sự cực kỳ thống khoái. . . . . . Tôi rất vui vẻ, cực kỳ cực kỳ vui vẻ. . . . . ."
Mặc Tử Hàn mở to mắt, phẫn nộ nhìn ông ta cười, nghe tiếng cười của ông ta, chợt xoay người nắm lấy cổ áo ông ta, nhấc ông ta khỏi mặt đất.
"Chính là bởi vì tôi là con trai kẻ th