Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3055 lượt.
í thì sẽ không rơi vào cạm bẫy của hắn, cũng sẽ không cho hắn có cơ hội đi bước tiếp theo, cho nên….
“A, những gì muốn nói đã nói xong rồi sao? Có thể mời anh đi ra ngoài không ?” Hắn lập tức hạ lệnh trục khách.
“Nững gì muốn nói đều không nói .” Mặ Thiên Tân thực sự tức giận.
“Phải không ? Vậy thì không cần nói, mẹ em từng nói cho em biết, cùng người xa lạ xảy ra tranh luận là một hành vi vô cùng xa xỉ.”
“Cái gì?”
“Mời đi thong thả, không tiễn.” Mặc Thiên Ân lại hạ lệnh trục khách, vừa uống một ngụm nước chanh trong tay.
Sắc mặt Mặc Thiên Tân nháy mắt trở nên nặng nề, biểu cảm cũng hết sức nghiêm túc.
Tiểu quỷ này rất cá tính, hơn nữa hoàn toàn không chịu ảnh hưởng của hắn, xem ra mềm không được, chỉ có thể mạnh bạo rồi.
“Thổ Nghiêu.”
“Vâng.”
“Bắt hắn lại cho ta, ta mang về, từ từ, từ từ thẩm vấn.” Hắn bỗng nhiên gian ác ra lệnh.
“Vâng.” Thổ Nghiêu cúi đầu lĩnh mệnh, lập tức bước mấy bước tới bên người Mặc Thiên Ân, vươn tay định bắt hắn.
“Đừng chạm vào tôi.” Mặc Thiên Ân đột nhiên lạnh lùng mở miệng.
Tay Thổ Nghiêu không khỏi ngừng lại.
Mặc Thiên Ân khẽ ngẩng đầu, khóe miệng thoáng hiện lên một nụ cười giả tạo, hết sức nghiêm túc nói: “Chạm vào tôi sẽ bị thương.”
Bị thương?
Tiểu quỷ cuồng vọng.
Mày Thổ Nghiêu hơi nhăn lên, sau đó vươn tay, tiếp tục tiếp cận, va chạm vào cánh tay hắn, đồng thời sử dụng lực bắt lấy.
“Thật sự là không nghe lời khuyên bảo của tôi, mọi người đều nói bị thương là vì vẫn khư khư cố chấp nhảy vào trong hố lửa.”
Một tiếng động đột nhiên vang lên làm cho Mặc Thiên Tân cùng Thổ Nghiêu quay đầu lại, nhưng khi bọn hắn phát hiện, Vũ Chi Húc cũng đã nhanh chóng từ cửa phòng đi tới phía sau Thổ Nghiêu, đồng thời sử dụng súng trong tay chỉ vào sống lưng của hắn.
“Chú là ai?” Mặc Thiên Tân hỏi, hai mắt nhìn chằm chằm vẻ mặt xấu xa tươi cười của Vũ Chi Húc.
“Tiểu thiếu gia, hắn là Vũ Chi Húc.” Thổ Nghiêu xoay người nhìn Vũ Chi Húc, giữa đôi lông mày nhăn lên thật sâu.
“A….. là người năm năm trước bắt mẹ tôi, gián tiếp hại chết chú Bách Hiên, là người đàn ông mất tích cùng mẹ, như vậy tên tiểu quỷ này đúng là con trai của mẹ, là em trai ruột thịt của tôi, nói cách khác… mẹ không có chết, lại còn sống rất tốt nữa, đúng không ?” Mặc Thiên Tân cuối cùng xác định phán đoán của mình.
“Cháu rất thông minh.” Vũ Chi Húc mỉm cười.
“Cám ơn khen ngợi.” Mặc Thiên Tân rất lễ phép gật đầu cảm ơn.
“Nhưng tiếc là chú không thể để cháu nói việc này cho Mặc Tử Hàn, nếu không chú sẽ bị Tử Thất Thất mắng.”
“Phải không? Vậy chú sẽ làm gì?”
“Cháu yên tâm, chú sẽ không làm hại cháu, dù sao cháu cũng là con trai bảo bối của Tử Thất Thất, nhưng muốn ủy khuất cháu ngủ một chút rồi.” Vũ Chi Húc nói xong, liền dùng tay lấy từ trong âu phục ra một khẩu súng gây mê, nhắm ngay vào cổ lộ ra của hắn.
Mặc Thiên Tân nhìn súng trong tay hắn, cũng không có chút sợ sệt nào, ngược lại đem khóe miệng tươi cười của mình kéo càng sâu, nói: “Nếu cháu đã biết nhiều như vậy thì chú không ngại nói nhiều cho cháu biết một chút, sau năm năm, mọi người đột nhiên xuất hiện là vì cái gì?”
Hai mắt Vũ Chi Húc hơi hơi chuyển động, liếc nhìn Mặc Thiên Ân.
“Em tới giết Mặc Tử Hàn.” Mặc Thiên Ân rất thẳng thắn trả lời.
Giết?
Mặc Thiên Tân có hơi chút sửng sốt, hai tay đột nhiên nắm chặt, vừa muốn mở miệng, tay trái Vũ Chi Húc lập tức bóp cò súng, trong nháy mắt súng gây mê bắn ra một cái kim tiêm nho nhỏ.
Mặc Thiên Tân chỉ cảm thấy cổ như bị muỗi cắn một chút, một giây sau đó, hai mắt liền chở nên mơ hồ, nhanh chóng hôn mê.
“Tiểu thiếu gia?” Thổ Ngiêu kêu to, Vũ Chi Húc liền đem súng bên tay trái bắn vào cổ của hắn, nhưng Thổ Nghiêu cũng không té xỉu ngay, Vũ Chi Húc thừa dịp hắn không cách nào đánh trả, bắn thêm một lần nữa, lần này Thổ Ngiêu mới từ từ mất đi tri giác, ngã ở trên mặt đất.
Mặc Thiên Ân rất bình tĩnh nhìn hai người té xỉu trên đất, sau đó dùng lực ngẩng đầu, nhìn Vũ Chi Húc nói: “Đem người tuổi trẻ vào phòng, còn người lớn tuổi lên trên ghế sofa.”
Tuổi trẻ? Lớn tuổi?
“Cháu dùng từ rất kỳ quái, kêu anh trai sẽ ít đi miếng thịt hay sao?” Vũ Chi Húc có chút phàn nàn.
“Không cần chú quản.” Mặc Thiên Ân hoàn toàn không cho hắn thể diện.
“Chú không cần biết người nào quản cháu. Cháu là chú mang đến, nếu cháu bị thương, trở về chú ăn nói làm sao với Tử Thất Thất.”
“……..”
“Này, chú nói cháu có nghe không ?”
“……..”
“Ai…… Tại sao tính cách của cháu lại như vậy, chú giống như một thằng hề vậy.”
“Chú không phải thằng hề mà là chú nói quá nhiều.” Mặc Thiên Ân đột nhiên mở miệng, sau đó nói ra nguyên tắc của mình: “Cháu cho rằng chỉ cần nói vấn đề trọng điểm là tốt, nói quá nhiều chỉ lãng phí nước bọt, rất phiền toái.”
“Ha. Phiền toái? Là như thế sao?” Vũ Chi Húc hoàn toàn bị đứa nhỏ này đánh bại, hắn không có gì để nói nữa.
“Nhất định không sai, chú nhanh đem hai người kia xử lý tốt đi, chúng ta sẽ đi gặp Mặc Tử Hàn.”
“Cháu muốn đi tìm hắn?”
"Dĩ nhiên!" Hắn xác định nói , liền khom lưng đem điện thoại t