Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3014 lượt.
, hắn đến cùng đang làm cái gì đi!
"Cách!"
Cửa phòng được mở ra, cô chậm rãi đẩy ra, tiếng nước chảy lớn hơn, mà Vũ Chi Húc ngồi ở rìa bồn tắm, quần áo trên người vẫn còn nguyên, trong tay cầm di động, vẻ mặt nghiêm túc, cùng lúc trả lời mệnh lệnh cuối cùng của người đàn ông trong di động.
"Vâng, điện hạ!"
Vũ Chi Húc lại cúi đầu nhận lệnh, mà bởi tiếng nước chảy cho nên không có nghe thấy tiếng cửa bị mở ra, mãi đến khi cửa mở hẳn, hắn mới kinh hãi ngoảnh lại nhìn vẻ mặt sửng sốt của Tử Thất Thất.
Cô ấy sao lại tới?
Cô ấy sao lại vào đây?
Không xong!
Bị cô ấy nghe được chưa?
Không!
Do tiếng nước chảy nên hẳn cô ấy không nghe được nội dung cuộc nói chuyện của bọn họ, vậy hắn phải bịa ra một lý do để che dấu là được, đúng, chỉ cần hắn bịa ra một lời nói dối. . . . .
"Anh mới nói gì?" Tử Thất Thất không tin nhìn hắn, sửng sốt hỏi, "Điện hạ là ai? Anh gọi điện cho ai? Vì sao phải thần thần bí bí như thế?"
Vũ Chi Húc nhăn chặt đôi lông mày.
Không nghĩ tới lại bị cô ấy nghe được mấy chữ sau cùng, lần này phải nói dối cho qua thế nào? Hắn còn có thể che giấu được sao?
Sao chuyện lại đột nhiên xảy ra thế này?
Làm sao bây giờ?
Hắn hiện tại nên làm cái gì bây giờ?
Để con lẻ loi năm năm này. . . . . Mẹ xin lỗi!
"Vì sao không nói? Trả lời em!" Tử Thất Thất nhìn hắn, lại hỏi.
Vũ Chi Húc chậm rãi đứng lên, đối mặt với cô, lập tức cười nói, "Em cũng biết nghề của anh mà, anh chỉ là một sát thủ, trên anh nhất định sẽ có lãnh đạo, do đó. . . . ."
"Đừng gạt em!" Tử Thất Thất cắt đứt lời hắn, hai mắt trở nên sắc bén, có chút tức giận nói, "Tuy em chỉ ở cùng anh năm năm, em không rõ quá khứ anh thế nào, nhưng em vẫn biết được, lời trong miệng anh, câu nào là thật câu nào là giả, vì thế. . . . . Đừng gạt em, nói thật cho em!"
Nụ cười trên mặt Vũ Chi Húc từ từ biến mất, đôi mày nhăn lại, trong ánh mắt có do dự, cả người lại lâm vào trầm mặc.
"Mục đích cuối cùng của anh là gì? Người như em thì anh còn muốn được gì chứ? Năm năm này em coi anh là bạn tốt, vậy còn anh? Anh coi em là gì?"
"Thất Thất!" Vũ Chi Húc rốt cục mở miệng, hắn ngẩng đầu nhìn cô, nghiêm túc nói, "Anh ở bên cạnh em thật sự không có mục đích gì cả, anh chỉ muốn bảo vệ em mà thôi, với lại trong năm năm này, anh cũng luôn coi em là bạn tốt, cũng không phải muốn em nghĩ như thế, anh. . . . . Anh đối với em. . . . . Anh. . . . ."Giọng nói hắn trở nên do dự, cuối cùng lại khó mà nói ra.
Không muốn nói chân tâm của mình cho cô, bởi vì nói ra căn bản không có kết quả gì, hơn nữa nói ra những lời đó, vậy quan hệ giữa bọn họ sẽ biến chất, không cách nào trở lại như trước. Nói thật, trong năm năm này, ở cạnh cô, lúc cô đau lòng sẽ tìm hắn, lúc cô khổ sở sẽ tìm hắn, lúc cô cô đơn không có ai cùng ăn cơm cũng sẽ tìm hắn. Sự đòi hỏi của cô ấy khiến hắn có chút dương dương tự đắc, làm trong lòng hắn nảy sinh một loại cảm giác về sự ưu việt, thế nhưng. . . . . Cho dù cô ấy mong muốn thế nào, hắn rất rõ ràng, cô gái này không thể yêu hắn, lòng cô ấy sẽ không rời khỏi người đàn ông đó.
Cho nên hắn từ lâu đã quyết định, tuyệt đối sẽ không nói rõ cho cô biết, chết cũng không nói!
"Anh đối với em?" Tử Thất Thất nghi hoặc lặp lại, tò mò hỏi, "Anh muốn nói gì?"
Vũ Chi Húc khó nói nhìn cô, đôi lông mày nhíu lại, sau cùng quyết định.
"Được, anh sẽ cho em biết người vừa nói chuyện với anh là ai, nhưng anh sẽ không nói tên của ông ấy, anh muốn để ông ấy tự nói với em!" Hắn nghiêm túc nói, lộ ra biểu cảm khó xử.
"Được!" Tử Thất Thất đáp ứng.
Vũ Chi Húc lại cầm lấy điện thoại, vẫn gọi hai lần, sau đó đợi kết nối. . . . .
"Chi Húc? Sao lại gọi tới nữa? Lại xảy ra chuyện gì sao?" Trong điện thoại di động lại truyền đến tiếng nói như chuông cổ kia, vừa vang lại phúc hậu.
"Điện hạ, hết sức xin lỗi, vừa rồi lúc tôi nói chuyện với ngài đã bị người khác thấy!" Vũ Chi Húc cực kỳ lễ phép nói, hơn nữa giọng cũng cực kỳ nhún nhường.
"Bị người khác thấy?"
"Vâng!"
"Bị ai phát hiện? Chẳng lẽ là. . . . ."
"Vâng, là Tử Thất Thất!" Vũ Chi Húc trả lời, không nhịn được lén nhìn cô.
Tử Thất Thất thấy bộ dáng chưa từng xuất hiện này của hắn lại càng nghi ngờ.
Rốt cuộc là ai đây? Vì sao khi nhìn bọn họ nói chuyện mà cô lại cảm thấy khẩn trương?
"Cuối cùng vẫn bị con bé phát hiện sao? Vậy. . . . . . Cậu có nói cho con bé tôi là ai không?"
"Vẫn chưa, tôi muốn để ngài tự nói với cô ấy thì tốt hơn!"
"Ừ, cũng tốt!"
"Vậy để tôi chuyển điện thoại. . . . ."
"Không!" Người trong di động cự tuyệt, sau đó nặng nề nói, "Cậu tìm một cơ hội, mang con bé tới gặp tôi, tôi không muốn dùng phương thức này nói cho con bé biết tôi là ai, tôi muốn trực tiếp nói với con bé!"
"Vâng, tôi biết rồi!" Vũ Chi Húc cung kính trả lời, lại một lần nữa cúi đầu.
Tử Thất Thất nghe tiếng Vũ Chi Húc, thấy hắn cúp điện thoại, sau đó xoay lại nhìn mình, dùng biểu cảm vô cùng nghiêm túc nói, "Thất Thất, điện hạ muốn gặp em!"
"Gặp em?" Tử Thất