Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343008
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3008 lượt.
thường ngày nhìn bầu trời, báo cáo tâm tình hôm nay của mình với Bách Hiên, sau đó cúi đầu nhìn quyển truyện "Nàng tiên cá" trên tay.
Trong năm năm này, mỗi khi cảm thấy buồn, cô đều đọc quyển truyện này. Tuy là câu chuyện thê mỹ, nhưng mỗi lần xem xong, trong lòng như có một dòng nước ấm làm ấm trái tim cô. Lời ba nói khiến cô hiểu rõ được một chút, ông ấy muốn nói cho cô, nếu cuộc sống chỉ ngắn ngủi có vài năm cũng không muốn mình đau khổ mà buồn phiền, phải vui vẻ để sinh mệnh ngắn ngủi của mình tản mát ra ánh sáng chói mắt.
Cái gọi là bao dung, chính là hiểu và bỏ qua. . . . . . Tha thứ. . . . . .
"Ba. . . . . . Cám ơn ba!" Cô cuối cùng mỉm cười vui sướng, nhìn quyển sách trên tay.
. . . . . .
Mặt trời chiều ngã về tây
Đã sắp chạng vạng rồi!
Mặc Tử Hàn rốt cục về nhà, sau khi cùng người thân ăn cơm xong liền trở về phòng ngủ.
Bên trong phòng ngủ
"Cạch!" Cửa phòng tắm mở ra, Mặc Tử Hàn vẫn "hở hang", dưới thân chỉ bọc một cái khăn tắm đơn giản, mà lúc này, Tử Thất Thất mặc váy ngủ màu trắng, ôm quần áo chuẩn bị ngày mai mặc đứng trước mặt hắn.
"Em. . . . . . Đây là. . . . . . ?" Mặc Tử Hàn nghi hoặc mở miệng.
Tử Thất Thất mỉm cười nhìn hắn, nói, "Tối hôm nay em muốn tới phòng ngủ của Thiên Ái, do đó đêm nay anh phải ngủ một mình rồi!"
"Cái gì? Một mình?"
"Phải đó, em đi đây!" Tử Thất Thất tự nhiên nói xong, liền lập tức đi ra cửa phòng.
Mặc Tử Hàn căn bản cơ hội ngăn cản cũng không có, lăng lăng đứng tại chỗ nhìn căn phòng trống không.
Sao đột nhiên lại muốn ngủ cùng Thiên Ái?
Chẳng lẽ là bởi vì chuyện sáng nay hắn bội ước?
. . . . . .
Ngoài cửa phòng
Tử Thất Thất đưa lưng về phía cửa phòng, khuôn mặt u sầu.
Buổi sáng hắn đã tránh cô nên tới công ty sớm, lúc tối trở về cũng luôn tránh ánh mắt cô. Chắc là vừa thấy cô hắn sẽ không cảm thấy thoải mái hả? Xem ra trước khi chuyện được giải quyết, khoảng cách giữa bọn họ vẫn chưa thể giải trừ. Cứ tạm thời như vậy đã, cô sẽ mau chóng giải trừ tất cả vấn đề.
"Em xin lỗi. . . . . ." Cô áy náy nói, hai tay ôm chặt quần áo, sau đó đi tới phòng Mặc Thiên Ái.
. . . . . .
Trong phòng ngủ
"Cộc, cộc, cộc!"
Tiếng gõ cửa vang lên, Mặc Thiên Ái ngồi trên giường bày ra bài Tarot. Cô bé cũng không có ngoảnh lại nhìn chỉ lên tiếng trả lời.
"Vào đi ạ!"
"Cạch!" Cửa phòng mở ra, Tử Thất Thất mỉm cười nhìn cô bé, nói, "Thiên Ái!"
"Mẹ?" Mặc Thiên Ái kinh ngạc ngoảnh lại, thấy Tử Thất Thất mỉm cười, "Mẹ sao mẹ lại tới đây? Đã muộn rồi mẹ tìm con có chuyện gì không ạ?"
"Không có việc gì tìm con cả, chỉ là đêm nay mẹ muốn ngủ cùng con thôi, con sẽ không từ chối mẹ chứ?" Tử Thất Thất mỉm cười nói, chạy tới bên giường.
"Mẹ muốn ngủ cùng con?" Mặc Thiên Ái kinh ngạc.
"Ừ!"
"Vì sao ạ?" Cô bé hỏi, "Sao mẹ lại muốn ngủ cùng con? Chẳng lẽ mẹ với ba cãi nhau sao?"
"Đương nhiên là không!"
"Vậy thì vì sao ạ?"
"Cùng con mình ngủ còn cần nguyên nhân sao?"
"Nhưng. . . . . . Sao mẹ không ngủ cùng anh Thiên Tân với anh Thiên Ân ấy ạ? Sao lại có con chứ?" Mặc Thiên Ái không ngừng nêu câu hỏi, tựa như mười vạn câu hỏi vì sao.
Tử Thất Thất buông quần áo trong tay, sau đó dùng đôi tay mình ôm cô bé nói, "Bởi vì mẹ cho tới bây giờ chưa từng ngủ cùng con, cho nên mẹ muốn biết, con gái bảo bối của mẹ lúc ngủ sẽ như thế nào, lúc ngủ có ngáy không, có nói mớ không, có mộng du không!"
"Con mới không có đâu!" Mặc Thiên Ái hơi dẩu môi nói.
"Ha ha. . . . . ." Tử Thất Thất mỉm cười vui vẻ, khép chặt cánh tay nói, "Phải không? Vậy lúc con ngủ sẽ làm gì đây? Có thể nói với mẹ không?"
". . . . . ." Mặc Thiên Ái đột nhiên trầm mặc, hai mắt thất lạc buông xuống.
Tử Thất Thất nới lỏng đôi tay, sau đó cúi đầu cụng trán cô bé, nhìn vào đôi mắt hạnh xin đẹp nói, "Để con lẻ loi năm năm này. . . . . . Mẹ xin lỗi!"
Kế hoạch bắt đầu, đầu tiên chuẩn bị rời khỏi Mặc gia!
Trống vắng?
Thật xin lỗi?
Nghe được Tử Thất Thất nói như vậy, bài Tarot trong tay Mặc Thiên Ái chợt toàn bộ rơi xuống giường, trong nháy mắt liền phá hư trận hình, mà hai mắt của cô bắt đầu hơi có chút chua xót, nước mắt mơ hồ xuất hiện. Nhưng cô lại dùng sức cắn chặt môi dưới của mình, không để cho mình khóc thút thít.
Tử Thất Thất cúi đầu nhìn mặt cô, nhìn trong mắt cô có nước mắt, hai cánh tay từ từ buộc chặt, đem lấy thân thể nho nhỏ không ngừng ôm chặt, sau đó lại một lần mà nói: "Thật xin lỗi. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Ta không có làm được một người mẹ có trách nhiệm, năm năm này con nhất định rất cô đơn phải không? Con nhất định rất hận ta đi? Thiên Ái. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Mẹ là người mẹ xấu nhất trên thế giới này, thật xin lỗi. . . . . . Thật thật xin lỗi. . . . . ."
Tử Thất Thất nghe thấy cái tên của nam nhân, không khỏi mở miệng nói, "Con thật ưa thích người đàn ông kia sao?"
"Ừ, rất ưa thích, vô cùng thích, đệ nhất thế giới thích, so cha cùng mẹ còn thích hơn!" Mặc Thiên Ái vô cùng khoa trương , nhưng lại tất cả