XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343029

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3029 lượt.

Thất giật mình.
"Đúng thế, anh sẽ sắp xếp thời gian gặp mặt cho hai người, vậy nên xin em cho anh chút thời gian, anh sẽ không gạt em, cũng không phải kẻ địch của em, lại càng không làm em tổn thương, anh sẽ nói chuyện cho em biết, do đó. . . . . . Hãy tin anh!" Vũ Chi Húc phát thệ, cả người trên khí chất trên người thay đổi, trở nên nghiêm túc trịnh trọng, trở thành một Vũ Chi Húc mà Tử Thất Thất không quen biết.
Tử Thất Thất nhìn vào mắt hắn, tuy cô không hiểu trong hồ ly hắn bán thuốc gì, cũng không có nghe được chút gì từ người đàn ông kia, nhưng với người này. . . . . .
"Được, em tin anh, khi nào anh chuẩn bị tốt rồi thì đến nói cho em biết!"
"Ừ!" Vũ Chi Húc trả lời.
Tử Thất Thất xoay người ra khỏi phòng tắm.
. . . . . .
Hỏa Diễm trong phòng ăn chờ họ một lúc lâu mà vẫn không có ai vào, thế nên vội vàng tới phòng Vũ Chi Húc tìm kiếm, đúng lúc gặp phải Tử Thất Thất đang đi ra ngoài. Vội dừng chân, sau đó cung kính cúi đầu, lúc muốn gọi cô thì Tử Thất Thất lại lạnh lùng đi qua hắn, hơn nữa trực tiếp đi lên lầu hai.
Hỏa Diễm nghi hoặc ngẩng đầu, thấy khuôn mặt cô đầy tâm sự có chút nghi hoặc.
Lúc nãy còn tốt lắm mà, sao giờ đã thay đổi rồi?
Hắn xoay người nhìn cửa phòng Vũ Chi Húc, mày nhăn lại.
Chẳng lẽ là vừa mới xảy ra chuyện gì sao?
※※※
Tập đoàn King
Phòng làm việc tổng giám đốc
Mặc Tử Hàn ngồi trên ghế dựa phiền muộn thở dài.
"Ai. . . . . ."
Hắn sao thế này? Vì sao lúc cô còn ngủ lại đi? Sao không đợi cô ấy tỉnh lại cùng ăn sáng rồi hãng đi chứ? Rất hi vọng luôn được ở cùng cô ấy, nhưng lúc này sao lại làm ra hành động ngược lại thế này? Hắn vẫn để ý chuyện tối hôm qua thật ư?
Thực kỳ quái, bản thân cũng không phải phụ nữ, rốt cuộc khó chịu cái gì chứ?
Bực ghê. . . . . .
Hắn buồn bực đá chân đẩy ghế về phía sau dừng lại bên cửa sổ, nhìn bầu trời trong xanh cùng ánh mặt trời chói chang bên ngoài.
Hay là nên về?
Có lẽ cô ấy còn chưa có dậy a!
"Tình tính tang. . . . . . Tình tính tang. . . . . ."
Chuông di động vang lên, hắn vẫn nhìn trời quang ngoài cửa sổ, tay đưa vào túi quần lấy điện thoại ra để ở bên tai:
"Điện hạ!" Trong di động truyền ra tiếng Hỏa Diễm.
"Chuyện gì?" Mặc Tử Hàn lạnh lùng hỏi.
"Vừa rồi phu nhân tới phòng Vũ Chi Húc, không biết đã xảy ra chuyện gì, nét mặt phu nhân hình như có chút tức giận, hơn nữa sáng nay cũng không dùng bữa sáng!"
"Cô ấy tới phòng Vũ Chi Húc?"
"Vâng!"
"Vậy trừ nét mặt có bất đồng ra thì còn gì khác thường nữa không?"
"Cũng không có!"
". . . . ." Mặc Tử Hàn trầm mặc nhíu mày,trong đầu nghĩ lung tung, nhưng khả nghi nhất, hay là chuyện bọn họ tìm kiếm con chip, chẳng lẽ là trở mặt ? Hay là. . . . . .
"Điện hạ!" Hỏa Diễm trong lúc hắn trầm mặc lại lên tiếng.
"Còn có chuyện gì?" Mặc Tử Hàn lại một lần nữa lạnh lùng hỏi.
"Điện hạ, anh có phải đã quên hôm nay là chủ nhật rồi không vậy? Tối qua anh nói sẽ ở cùng phu nhân cả ngày, nhưng anh bây giờ. . . . . ." Hỏa Diễm đang nói lại ngừng lại.
Mặc Tử Hàn đột nhiên bừng tỉnh.
Đúng vậy, hôm nay là chủ nhật, căn bản không cần thiết đi làm, nhưng hắn lại. . . . . . Hoàn toàn quên mất tiêu, sáng sớm lại còn đi làm, cả chuyện tối qua cũng quên luôn.
Đáng chết!
Hắn sao vậy?
"Phu nhân cô ấy có nói gì không?" Hắn có chút khẩn trương hỏi, nhưng đồng thời cũng lộ ra chân tình.
"Phu nhân cô ấy nói cứ để anh đi làm chuyện anh muốn làm!"
"Cũng chỉ có như vậy?" Mặc Tử Hàn có chút kinh ngạc, trái tim ẩn ẩn đau đớn.
"Vâng!" Hỏa Diễm trả lời.
Mặc Tử Hàn nhăn mày, cảm giác thất vọng tràn ngập khắp cơ thể. Còn tưởng rằng cô ấy sẽ tức giận, hoặc là phẫn nộ, nhưng không nghĩ tới cô ấy lại bình tĩnh đến thế.
"Tôi biết rồi, anh tiếp tục bảo vệ phu nhân, nếu có gì khác thường thì gọi lại cho tôi!"
"Vâng!"
Cúp điện thoại, Mặc Tử Hàn lại nhìn trời quang ngoài cửa sổ, phút chốc, trời quang trong mắt hắn như ảm đạm, mây đen trùng trùng, tối đen, nặng trịch, rất là buồn rầu.
Đột nhiên!
Hắn đứng bật dậy, muốn trở về Mặc gia, nhưng, hắn lại vô lực chầm chậm ngồi xuống, thở dài.
"Ai. . . . . . Mình bị sao vậy? Rốt cuộc còn gì chưa thỏa mãn? Sao lại cứ vậy chứ? Sao khi có được hạnh phúc rồi lại không cách nào vui vẻ nổi? Là lòng tham không đáy sao? Quả nhiên. . . . . . chính là lòng tham không đáy!" Hắn tự nói một mình.
Vốn là một ngày của hai người bọn họ, vốn hẳn là một ngày rất hạnh phúc, nhưng hiện tại. . . . . . Tất cả đều bị hắn đập bể ròi.
※※※
Giữa trưa
Biệt thự Mặc gia
Phòng ngủ trên lầu hai
Tử Thất Thất vẫn như trước kia đứng bên cạnh cửa sổ, hai mắt nhìn bầu trời trong xanh, mỉm cười nhàn nhạt, nụ cười có chút chua sót.
"Bách Hiên, em xin lỗi. . . . . ." Cô khẽ nói, sau đó mỉm cười chua sót, ngửa mặt nhìn trời nói, "Em lúc này không thể nào vui vẻ được, hơn nữa. . . . . . Còn có một chút đau lòng. Em xin lỗi vì không quý trọng sinh mệnh anh cho, nhưng mà, cảm giác thế này rất nhanh sẽ khá hơn, nhất định rất nhanh sẽ khá hơn, do đó. . . . . . Đừng giận em nhé!"
Cô giống như