Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2951 lượt.
ông tha cho cô, hơn nữa hai bàn tay to cũng bắt đầu càng ngày càng không thành thật, không ngừng chạy trên người cô.
Trứng thối!
Tử Thất Thất ở trong lòng mắng.
Anh dĩ nhiên càng ngày càng được voi đòi tiên, rõ ràng phía sau lưng có vết thương lớn như vậy, anh lại còn nghĩ làm loại chuyện này, hơn nữa còn dùng thân thể bị thương uy hiếp cô, làm cô căn bản là không thể phản kháng.
Đáng giận ——
Đột nhiên, một ý niệm tà ác hiện lên trong đầu của cô.
Hai mắt cô đột nhiên thu lại, thừa dịp cái lưỡi anh còn trong miệng cô thì cô thình lình khép răng lại, cắn lưỡi anh.
Mặc Tử Hàn nhíu mày!
"Đái hỗng đạn (trứng thối = trứng thối)..... đứng nên (đứng lên)!" Cô cắn đầu lưỡi của anh, không minh bạch nói.
Mặc Tử Hàn trước mặt lại không thể làm gì.
"Uh!" Anh nhẹ nhàng đáp.
Hô.....
Tử Thất Thất thở phào nhẹ nhõm, hàm răng cắn lưỡi anh buông ra.
Mặc Tử Hàn cau mày nhìn chằm chằm cô, cái lưỡi ẩn ẩn đau.
Tử Thất Thất cười đắc ý, lớn tiếng hướng về phía cánh cửa nói, "Vào đi!"
Cửa phòng "két" một tiếng bị mở ra, chỉ thấy Kim Hâm thân hình cao hai thước đột nhiên đứng vững ở trước mặt bọn họ.
Hắn làm sao tới nơi này?
Tử Thất Thất không khỏi kinh ngạc, ngửa đầu nhìn mặt của anh ta.
"Điện hạ!" Kim Hâm đi đến bên giường, khom lưng cung kính.
Chân mày Mặc Tử Hàn cau chặt như cũ, không vui nói, "Chuyện tôi để anh điều tra, đã điều tra được rồi?"
"Vâng, đã tra ra, tin tức từ chỗ Bách Vân Sơn truyền đi, nhưng hắn không chỉ nói cho một người, mà là trong một buổi tối đem tin tức nói cho bảy người khác nhau, cho nên bây giờ còn chưa thể xác định, chuyện này rốt cuộc là ai làm!"
Kim Hâm đem tất cả mọi chuyện nói ra, Tử Thất Thất ngồi ở một bên khiếp sợ.
Anh ta vừa mới nói Bách Vân Sơn?
Ba của Bách Hiên?
Xin ta đi, nếu ngươi xin ta..... Ta sẽ thả hắn!
Mặc Tử Hàn nghe xong báo cáo của Kim Hâm, mày nhíu lại càng thâm thúy.
Bách Vân Sơn tuy rằng khôn ngoan nhưng hẳn là sẽ không tự mình lộ liễu đi làm loại sự tình này, xem ra nhất định là có người đang âm thầm trợ giúp ông ta, cũng bảo vệ ông ta, cho ông ta dũng khí đi làm chuyện này, như vậy..... Người kia sẽ là ai?
Sẽ là người nào trong bảy người đây?
"Kim Hâm!" Hắn chợt lạnh lùng kêu.
"Cô vì sao quan tâm ông ta như vậy? Bởi vì.....Ông ta là bố Bách Hiên?"
Tử Thất Thất bám lấy hai tay của anh đột nhiên chấn động.
Lần trước dùng điện thoại của anh gọi điện cho tiểu Lam, chính là nhắc tới Bách Hiên, anh liền tức giận, nếu cô nói đúng, anh có thể hay không càng tức giận, như vậy cô có phải hay không đem sự việc làm cho càng nguy hơn? Nhưng mà..... Nếu anh thật sự làm hại Bách Vân Sơn thì làm sao bây giờ? Cô có thể ngồi yên không để ý đến sao?
Chợt, cô hít sâu một hơi, sau đó kiên định nói, "Đúng, anh nói không sai, bởi vì ông ta là ba của Bách Hiên, cho nên tôi sẽ đặc biệt quan tâm ông ta, lưu tâm ông ta, nhưng cũng là bởi vì Bách Hiên là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi không có cách nào đối với chuyện của anh ta mà bàng quan chẳng quan tâm!"
"Vậy thì tôi đâu?"
Mặc Tử Hàn chụp lấy lời của cô chất vấn, cũng chưa tức giận như trong tưởng tượng của cô, mà là vẻ mặt nghiêm túc.
Tử Thất Thất kinh ngạc nhìn anh nghi hoặc nói, "Anh?"
"Đúng vậy, tôi hiện tại cũng là ân nhân cứu mạng của cô, nếu có một ngày tôi cũng gặp nguy hiểm, cô có thể hay không cũng quan tâm tôi như vậy, hơn nữa không có cách nào bỏ mặc tôi không dòm ngó tới?"
Tử Thất Thất trừng lớn hai mắt nhìn khuôn mặt anh tuấn kia của anh.
Sau khi suy nghĩ cô mới hơi mở hai phiến bạc môi, nhẹ giọng rồi lại kiên định nói, "Tôi sẽ!"
" Vậy nếu tôi không phải ân nhân cứu mạng của cô, cô sẽ không làm như vậy sao?" Anh truy hỏi sâu thêm.
"...." Tử Thất Thất bỗng nhiên trầm mặc.
"Trả lời tôi!" Hắn thúc giục.
"...." Tử Thất Thất vẫn trầm mặc như cũ, mày gắt gao cau lại.
Nếu anh không phải ân nhân cứu mạng của cô, nếu quan hệ giữa bọn họ từ trước vụ nổ, như vậy.... Tại cái thời điểm kia, cô nếu từ trong miệng người khác nghe đến anh nguy hiểm, cô sẽ có tâm tình gì?
Bình tĩnh?
Điều đó không có khả năng.....
Vui vẻ?
Này càng không thể....
Như vậy còn lại không phải chỉ có lo lắng sao?
"Tôi không biết!" Cô tránh trả lời cái này, không dám đối mặt với tâm giờ này khắc này không ngừng rung động của mình.
Mặc Tử Hàn nhìn chằm chằm khuôn mặt của cô, mày cùng vành mắt buộc chặt, hai tay chậm rãi nắm thành quả đấm, trong lòng không hiểu nảy lên một cỗ tức giận.
Anh muốn nghe không phải đáp án như thế, mà anh muốn..... Là vị trí độc nhất vô nhị trong lòng cô.
"Xin tôi đi....." Anh lạnh lùng mở miệng, âm trầm nói, "Nếu cô xin tôi, tôi có thể sẽ suy nghĩ bỏ qua cho Bách Vân Sơn một mạng!"
"Cái gì? Xin anh?" Tử Thất Thất giật mình.
" Đúng vậy...." Mặc Tử Hàn trên mặt lạnh lùng một lần nữa bịt kín tà ác vốn có, giống như ma quỷ từ trong địa ngục đi ra, dùng ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, tà ác nhìn hai mắt của cô, lạnh lùng nói